⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc thích vào thẳng chủ đề mà không cần phải vòng vo nhiều lời, anh hôn cũng luôn luôn là làm theo phép, nhưng trước mắt nụ hôn này hơi lâu dài, anh giữ chặt hai cánh môi của Cố Khấu để liếm mút, thời gian lâu đến nỗi làm người choáng váng đầu óc.
Trong khoang miệng hai người là mùi vị của rượu vang đỏ và nước trái cây hòa quyện với nhau, cũng là một loại mùi vị rất đặc biệt.
Cố Khấu hô hấp khó khăn, hơi hơi hé môi, đầu lưỡi nhỏ vụng về bị anh xem như một món ngon đem nhấm nháp vào trong miệng. Cho đến khi cô thật sự không thể thở nổi cả người mềm nhũn "Uhm uhm ô ô" Cố Chính Tắc mới buông cô ra một chút, kéo áo khoác trên người cô làm cô dán sát vào trước ngực anh, "Tại sao lại phải nói dối?"
Cố Khấu bị anh quay mòng mòng không hiểu đầu cua tai nheo, lại chóng mặt nhức đầu, thành thật nói: "Em sợ anh hiểu lầm.."
Cố Chính Tắc nhéo sau cổ một chút, không thể hiểu được cười rộ lên, "Tôi hiểu lầm cái gì?"
Dùng lý trí nghĩ lại, kỳ thật Cố Chính Tắc không có gì để hiểu lầm, trước nay họ đều chỉ là bạn giường mà thôi, giống như việc cô quay cảnh hôn cùng bạn diễn nam, treo tấm poster quảng cáo lớn ở trên tường thì Cố Chính Tắc đều không liếc mắt nhiều hơn một cái.
Huống chi Lâm Văn Phi chỉ là một đồng nghiệp bình thường của cô.
Cố Chính Tắc là một người đàn ông đầy kiêu ngạo nên sẽ không dễ bị một việc nhỏ làm nhiễu loạn cảm xúc. Lần này nếu không nói sai thì anh hoàn toàn là khéo quá hóa vụng, nếu như anh thoải mái hào phóng chào hỏi vài câu với Lâm Văn Phi thì đã không xảy ra chuyện gì.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng hồng, vừa ảo não vừa buồn bực, "Em không giải thích được, em cũng không biết, em chỉ là sợ anh sẽ hiểu lầm .."
Cố Chính Tắc đưa tay tháo tóc cô, đem mái tóc đen dài xõa tung trên đầu vai trắng mịn, cười nhạt, "Được, là tôi hiểu lầm."
Anh cười làm cô cảm thấy khó hiểu, hôm nay cô đã trải qua một ngày xoay như chong chóng, cho đến hiện tại thật sự có hơi ngây ngẩn người rồi, ngay cả Cố Chính Tắc cho ngừng thang máy lúc nào cô cũng không biết.
Cho đến khi cô bị anh ép ở trên kính thang máy còn lúng túng giải thích: "Anh hiểu làm chuyện gì? Không phải em cố ý nói dối .."
Cố Chính Tắc cũng không biết giải thích như thế nào với cô rằng anh không tức giận, thậm chí tâm tình còn rất vui vẻ nhưng anh cũng không cần thiết phải nói với cô làm gì.
Cố Khấu vẫn luôn rối rắm mà bây giờ anh chỉ dùng sắc dục để nói với cô. Tay anh từ phía dưới vén làn váy lên, giọng nói mang theo mùi vị tình dục khàn khàn, "Ôm tôi."
Cố Khấu nghe lời câu lấy cổ anh, Cố Chính Tắc chỉ cần vài động tác đã đem chiếc váy ôm sát của cô vén lên đến hông, nhìn như một chiếc vòng bạc mềm mại ôm lấy vòng eo mảnh mai của thiếu nữ. Váy được vén lên bên người cho nên lộ ra bên trong là chiếc quần chữ Đinh (丁), anh không kiên nhẫn cởi ra mà đã đưa bàn tay to vào giữa hai chân kéo ra mảnh vải mỏng manh, để lộ ra khe thịt đang nhắm chặt.

⬅ Trước Tiếp ➡