Cố Khấu mang bánh kem chanh ra ngoài, cắt cho Cố Bạch và Cố Hạ mỗi đứa một miếng. Bánh kem được nướng bông mềm thơm phức, hai đứa trẻ vùi đầu ăn, vừa ăn vừa tranh nhau, dì Khổng luống cuống tay chân dỗ dành hai đứa, "Anh trai nhường Hạ Hạ chút đi, Hạ Hạ còn nhỏ .. Hạ Hạ không được đánh anh trai!" Đứng là loạn thành cái phiên chợ trời.
Cố Khấu thay quần áo nhanh thần tốc, bây giờ trái tim còn đang hoảng sợ, lòng còn sợ hãi mà vỗ ngực, nhỏ giọng nói: "Nếu bọn nó về sớm một chút thì em xong đời rồi. Anh sờ lòng bàn tay của em thử xem, toàn là mồ hôi này. Hay là chúng ta dứt khoát lấy ngày kỷ niệm ngày cưới trùng ngày với sinh nhật của Hạ Hạ đi, bằng không cứ quên mãi, chuyện hôm nay đứng là dọa chết con cọp được mà. Hoặc là chúng ta bỏ luôn kỷ niệm ngày cưới đi, dù sao em thấy anh cũng không phải rất muốn tổ chức, ngay cả lời yêu em cũng không nói.."
Cố Chính Tắc bưng canh sườn ra bàn, cúi người xuống bên cạnh cô, thấp giọng giải quyết cơn oán giận của cô: "Anh yêu em."