Mặc dù giọng của cô rất nhỏ nhưng ngữ khí cũng coi như là khí thế ngất trời, nói xong liền chờ Cố Chính Tắc gật đầu, nhưng Cố Chính Tắc lại không gật đầu, dáng vẻ cúi đầu lựa kem của anh rõ ràng đã khựng lại. Cố Khấu không thể hiểu được mà nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang lựa kem của anh, đột nhiên hiểu ra, lui về phía sau một bước, ngay cả việc hạ giọng cũng quên mất, ra vẻ ta đây là người đứng đắn mà "ha" một tiếng, "Anh cũng đã quên!"
Cố Chính Tắc lấy một phần kem trái dừa ra rồi tính tiền, trên mặt làm ra vẻ thờ ơ lãnh đạm, "Hôm nay đền bù." Nói rồi bóc kem ra đưa cho cô, "Kỷ niệm ngày cưới vui vẻ."
Cố Khấu nhìn anh với ánh mắt hình giọt băng, "Mấy năm đây? Cố tiên sinh, anh nói xem?"
Cố Chính Tắc vô cùng thản nhiên, "Anh đã quên. Cho nên là mấy năm đây? Cố phu nhân à, em nói anh nghe thử xem?"
".." Cố Khấu hoàn toàn thất thủ trước anh, thẹn quá hóa giận nên cắm đầu cầm kem chạy ra ngoài, "Em đã ngốc rồi, anh đừng tính toán với em nữa mà!"
Nói là muốn đền bù ngày kỉ niệm nhưng thật ra hai người lại không có chỗ nào để đi, ở trong thành phố chán ngắt, cuối cùng cũng chỉ có thể xám xịt mà quay trở về nhà. Hôm nay là thứ 7, Cố Bạch phải đi học taekwondo, dì Khổng dẫn Cố Hạ đi đón anh trai tan học, trong nhà không có ai, Cố Khấu tìm một vòng trong tủ lạnh, "Em muốn ăn canh xương sườn."
Cố Chính Tắc bật máy hút khói lên, vừa hút thuốc vừa hầm sườn. Cố Khấu cũng không nhàn rỗi, mở lò nướng và thực đơn ra học cách nướng bánh chanh. Canh sườn tỏa khói nghi ngút, củ mài đang ùng ục sôi trong nồi, bánh kem cũng đã nướng gần xong.
Cố Khấu mở lò nướng ra, cổ tay không cẩn thận chạm vào lò nướng, "A" một tiếng, Cố Chính Tắc buông cái muỗng trong tay, nắm tay cô để dưới vòi nước: "Có đau không?"
Cố Khấu lách người qua người anh, dựa vào kệ bếp bằng đá mà ôm lấy eo anh. Tiếp đó muốn nói gì đó nhưng lại có chút thẹn thùng, đành phải vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của anh, nũng nịu nói: "Kỷ niệm vui vẻ .. Cố tiên sinh, em còn rất thích anh đấy nhé."
Nhịp tim của anh cách qua truyền qua da mặt cô, Cố Chính Tắc xoa xoa mái tóc mềm của cô, "Ừm."
Cố Khấu siết eo của anh lại, "Cứ vậy thôi? Bây giờ anh hay quá rồi ha, trước kia anh đâu phải như vậy.."
Trùng hợp ngay lúc hoàng hôn, người ở trong ngực anh bị ánh hoàng hôn bao phủ mất một nửa, trên sườn mặt có dính một chút bột mì, vẫn còn là dáng vẻ ngây ngốc của năm đó, cô đang phồng mang trợn má so đo việc anh không nói lời yêu cô.
Cố Chính Tắc khẽ hừ một tiếng, cúi đầu hôn cô.
Sau cổ của Cố Khấu bị bàn tay to của anh giữ lại, hơi thở ấm áp của anh phà vào cổ cô làm cho cả người cô xém chút nhũn ra, bàn tay chủ động lần mò vào vạt áo của anh, một đường xoa thẳng ra phía sau.