Cố Khấu vùi mặt vào áo vest của anh, trong con cao trào dùng nước mắt thấm ướt cả bộ tây trang sạch sẽ của anh, trong miệng cũng không chịu im lặng, mắng anh từ "Đồ trứng thối" đến "Đồ lưu manh", mệt đến mức eo sắp đứt lìa, thậm chí đến cuối cùng còn không nhớ bản thân có đi tắm rửa hay không.
Mà dường như lại không phải, bởi vì cô hốt hoảng nhớ ra mình còn chưa có tẩy trang, là Cố Chính Tắc vào phòng tắm lấy nước tẩy trang giúp cô tẩy lớp trang điểm đi, bất đắc dĩ nói: "Anh còn chưa có giận, em giận cái gì?"
Nói gì vậy? Anh có gì để giận? Anh có lý do gì để giận chứ?
Giấc ngủ này của Cố Khấu tuy là ngủ nhưng chẳng ngon tí nào, trong mơ cô biến thành một con cá nóc phồng mang trợn má. Cũng may là ngày hôm sau cô không có suất diễn, đôi mắt tuy sưng húp như quả hạch đào nhưng tốt xấu cũng sẽ không ảnh hưởng đến chất lượng ghi hình.
Cô dậy rất sớm, kéo cái chăn dày phủ qua đầu Cố Chính Tắc, im lặng đi xuống lầu ăn sáng, nhưng lại không ngờ được sẽ đụng mặt với thư ký Lưu ở đây, đương nhiên là anh ta đến đưa quần áo cho Cố tổng rồi.
Cố Khấu mang kính râm to bản, dù như vậy nhưng thư ký Lưu vẫn nhận ra cô, bưng dĩa phở xào tôm ngồi xuống đối diện cô, "Chào phu nhân."
Cố phu nhân nhìn anh ta xuyên qua cái kính râm, "Chào."
Thư ký Lưu cười mờ ám: "Phu nhân và Cố tổng đã làm lành rồi sao?"
Cố phu nhân ai oán cúi đầu cắn miếng trứng chiên. Làm lành cái khỉ gì? Cô còn không có xả được miếng lũ nào với Cố Chính Tắc đã bị khi dễ ngược lại, còn bị Cố Chính Tắc sắm vai Thị Mầu cáo trạng trước.
Kết quả là thư ký Lưu lại hiểu lầm rằng cô chột dạ, chậc lưỡi một tiếng, giọng lõi đời: "Tôi nói sao chứ? Ngày kỷ niệm kết hôn sau này sao cô không ghi nhớ lại trên điện thoại một cái. Ngày quan trọng như vậy mà cô nói quên là quên? Khó trách Cố tổng lại nổi giận."
Cố Khấu ăn xong trứng chiên lại uống sữa bò, một ly sữa uống hơn nữa, chậm mất mấy chục giây mới kịp phản ứng lại -- ngày kỷ niệm kết hôn!
Ngày kỷ niệm kết hôn của bọn họ là vào mùa đông, nhưng lúc Cố Khấu sinh Cố Hạ, Cố Chính Tắc vội vàng đưa cô đến bệnh viện, dì Khổng không yên tâm nên cũng đến bệnh viện xem tình hình, để lại một mình tên thiểu năng trí tuệ Cố Bác Diễn ở nhà, cậu ta cố ý muốn nấu nồi canh gà để bồi bổ cho chị dâu mình. Trong lúc cắt đậu hủ lại vô tình để lửa cháy nồi, trong lúc hoảng loạn lại mang cái nồi ra khỏi phòng bếp làm dầu bắn ra đốt luôn cái sô pha và ngăn kéo.
Cố Bạch tan học về nhà phát hiện nhà mình đang bốc khói, yếu ớt bất lực đi gọi cứu hỏa -- nhưng giấy đăng ký kết hôn của bọn họ đã bị lửa cháy thành tro. Hai người đành phải đi đăng ký lại, thành ra ngày kỷ niệm kết hôn chính là ngày đăng ký lại giấy mới.
Có lẽ đàn ông ngoại tình sẽ cảm thấy may mắn khi bà vợ ở nhà quên mất ngày kỷ niệm kết hôn đi..