⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu cho rằng tính chất của chuyện này vô cùng nghiêm trọng, bằng không thì là Cố Chính Tắc cảm thấy không cần thiết phải giải thích với cô, không nữa thì cảm thấy là vợ của anh ở đoàn phim, mà trời cao hoàng đế ở xa nên không quản nổi anh, để anh có thể mặc sức làm xằng bậy, bất kể là lý do gì cũng làm người khác căm phẫn.
Vương Thi Giai tính ngày tháng, chị nhỏ này đã có hơn nửa tháng không có nấu cháo điện thoại rồi, có điềm rất đáng nghi, vì vậy nói: "Hai người vẫn chưa làm lành à?"
Cố Khấu "Hừ" một tiếng, "Ai cãi nhau?" Ngay cả nói cô cũng không thèm nói chuyện với Cố Chính Tắc kìa, vậy mà còn gọi là cãi nhau sao? Đó gọi là nữ diễn viên tuyến 18 hèn mọn.
Vương Thi Giai nói: "Chị mặc kệ, em đúng là vịt chết mà còn cứng mỏ."
Ở chuyện này thì mạnh miệng, đúng là Cố Khấu tự cho bản thân rất có thiên phú, kết quả ban đêm đã lột ra bản chất thật. Nhà tư bản đến thăm phim trường nên đoàn phim mở một bữa tiệc nho nhỏ, Cố Khấu cảm thấy chuyện Cố Chính Tắc vội vàng cùng với cấp dưới đến phòng tập thể hình, nên hẳn sẽ không tới, vì vậy lớn gan đi ăn đồ ăn vặt.
Cô còn chưa kịp thay trang phục diễn, tính toán nhân lúc khách chưa tới thì tranh thủ ăn xong đi liền, ngay lúc đang xoay mâm chọn đồ ăn thì nghe được có người kêu: "Cố tổng!"
Cô vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy, thật đúng là Cố Chính Tắc, bên cạnh là Trần Bùi Niệm đã đi cùng anh đến phòng tập thể hình. Ảnh chụp lén thật sự rất mơ hồ, chỉ nhìn ra dáng người của cô ta rất tốt, vừa nhìn thấy người thật, thì .. thật đúng là đẹp dã man con ngang.
Có lẽ dáng vẻ giương miệng đánh giá người ta của Cố Khấu có chút ngốc làm cho Trần Bùi Niệm cũng nhìn qua chỗ này, ngay sau đó nói câu gì đó với Cố Chính Tắc ở bên cạnh, Cố Chính Tắc đang nói chuyện với người khác cũng nhanh chóng quay đầu lại nhìn thoáng qua hướng Cố Khấu.
Bốn mắt nhìn nhau, lửa giận của Cố Khấu nhanh chóng bùng lên -- anh có ý gì đây? Anh không biết Cố Khấu đang ở đây hay sao? Bây giờ là mang người mới tới diễu võ dương oai với cô sao? Cô còn chưa tính toán gì với anh mà anh đã tới đánh phủ đầu trước rồi sao?
Cô bưng ly nước trái cây rồi nhanh chóng đứng dậy đi. Chuyện này phải chờ đến lúc đóng máy xong rồi hãy suy xét cho cẩn thận, bây giờ cô muốn bình tĩnh lại một chút, muốn về phòng kêu vài món ăn cho chán chê rồi ngủ một giấc cho ngon.
Kết quả là vừa bước tới cửa đã bị một tên nhóc đẩy xe nôi gào rú chạy qua chỗ cô, suýt chút nữa đụng phải Cố Khấu, cũng may có người ở phía sau nói: "Coi chừng." Đồng thời còn túm tay cô kéo về phía sau làm cô tránh được một kiếp này.
Hơi ấm từ bàn tay đang túm lấy tay cô rất quen thuộc, cô không cần quay đầu lại cũng biết là ai, nhưng sau khi nghe Trần Bùi Niệm nhẹ nhàng thở dài một hơi, "Làm tôi sợ muốn rớt tim ra ngoài .. Ai, Cố tổng à, áo sơ mi của anh bị dơ rồi."

⬅ Trước Tiếp ➡