⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Bạch không chỉ đứng lên mà còn chạy thẳng lên lầu, ngay cả ba nhóc kêu nhóc "Đứng lại" mà nhóc cũng không nghe.
Cố Khấu không biết nói gì. Hôm nay sau khi kết thúc công việc cô còn phải cùng người của đoàn phim đến xem tiến độ bối cảnh, lúc đi ngang qua nhà thì thuận tiện ghé vào một chút, lúc này tài xế của đoàn phim và trợ lý sản xuất đang hối "Chị Cố, chị nhanh lên, chuyến bay của thầy Trần đến St. Petersburg lúc 8 giờ, người đi rồi chúng ta không đổi đạo cụ được nữa đâu."
Cô đem bánh kem giao cho dì Khổng, đứng ở cửa vội vàng chào hỏi mọi người trong nhà rồi nhanh chóng xoay người đi mất, cũng chưa kịp nói một lời với Cố Chính Tắc.
Mấy năm nay Cố Chính Tắc rất ít khi nổi giận, lần này suýt chút nữa anh đã dùng đến thủ đoạn đối phó với đối thủ cạnh tranh rồi, chẳng những kêu tài xế đúng giờ đưa Cố Bạch đến nhà trẻ mà còn dặn tài xế nói với nhóc: Không nói xin lỗi với mẹ thì hôm nay, bết kể là ai cũng sẽ không tới tham dự đại hội thể thao của nhóc.
Đây là vấn đề nguyên tắc, Cố Bác Diễn biết anh phát hỏa không chỉ bởi vì Cố Khấu nhưng trên lưng anh đang gánh vác sứ mệnh mà Trần Hựu An giao cho, vẫn cắn răng đi giảng hòa: "Con mình thì mình thương, anh phạt thằng nhóc thì chẳng lẽ Cố Khấu không khó chịu? Hơn nữa anh ngẫm lại xem thằng nhỏ một mình đứng ở đó thê thảm bao nhiêu, anh như vậy thì sao thằng nhỏ xuống nước nhận lỗi trước được?"
Cố Chính Tắc ném tập tài liệu vào trong ngực em trai, "Nó làm Cố Khấu phải xuống nước nhận lỗi trước? Bản kế hoạch này làm lại, trước giờ tan ca nộp lại."
Kết quả buổi chiều ngày đó Cố Khấu và Cố Bạch cùng nhau trở về. Một lớn một nhỏ ôm đến ba mươi, bốn mươi búp bê đồ chơi, đều là phần thưởng từ đại hội thể thao, hai người dường như bị đống búp bê che mất.
Dì Khổng nói: "Sao mợ cả và Bảo Bảo thắng được nhiều búp bê vải vậy?"
Cố Chính Tắc còn chưa về, Cố Bạch xếp mấy con búp bê ngồi thành một hàng, giới thiệu từng con với dì Khổng, "Con này là Pikachu, con này là Buzz Lightyear, con này là Tôn Ngộ Không, con này là Hầu tử của Tôn Ngộ Không, con này là Xà Tinh, con này là Iron Man, con này là Winter Soldier có cánh tay giả.."
Dì Khổng rất vui vẻ, Cố Khấu đã lên lầu tắm rửa mà bà còn không ngớt lời khen mẹ của nhóc: "Mẹ của con đúng là bảo đao không bao giờ cùn, vẫn rất lợi hại như vậy."
Cố Bạch vừa nghe thì như mở cờ trong bụng, lúc đó nhóc rất đáng thương lại bất lực đứng một mình trong góc, mẹ nhóc xuất hiện dưới tiếng trầm trồ của toàn trường giống như Ultraman giáng xuống từ trên trời, hơn nữa đúng là không phải mẹ nhà người ta nào cũng lợi hai như vậy. Nhưng ngoại trừ chạy bộ rất lợi hại, tính toán rất lợi hại, chơi nối thành ngữ rất lợi hại thì nhóc không biết mẹ còn có cái gì rất lợi hại nữa hay không.
Trong trí nhớ hữu hạn của nhóc hầu như mẹ không mấy khi ở nhà, nhiều nhất thì chỉ có cậu nhỏ dẫn nhóc đi thăm mẹ.

⬅ Trước Tiếp ➡