Chuyện sinh con nguy hiểm như leo dây giữa dòng nước xiết, một mình Cố Khấu đã đủ làm người khác nhọc lòng, ngay cả lúc mở họp anh cũng mất tập trung, còn tâm tư nào đi lo lắng cho Cố Mang nữa, căn bản là anh không đặt chuyện này vào lòng.
Cố tổng lại lần nữa vừa nghe họp vừa bấm điện thoại, lòng bàn tay còn băng thuốc. Có người hỏi Cố Bác Diễn: "Cố tổng gần đây không giống bình thường chút nào, có phải chúng ta nên mời thầy phong thủy đến trừ tà hay không?"
Cố Bác Diễn đang gõ bàn phím sửa lại kế hoạch, cũng không thèm quay đầu lại, "Cút, đừng quấy rầy nhóm của tôi kiếm tiền."
Ngược lại là Cố Chính Tắc sau khi buông điện thoại xuống thì giải thích: "Vợ của tôi đang mang thai nên tôi có chút phân tâm, làm ảnh hưởng đến tiến độ công việc của mọi người rồi, xin lỗi."
Phòng họp to như vậy bỗng lặng ngắt như tờ. Theo thường lệ thì lúc này nên vang lên một tràng pháo tay để chúc mừng hưng chuyện của Cố tổng thì không diễn ra theo lẽ thường được.
Cố Chính Tắc không có chút biểu cảm nào cúi đầu tiếp tục xem hợp đồng: "Thương thảo lại dự toán thu mua một chút, mứa giá này chúng ta không chấp nhận."
Những người đã dày dạn kinh nghiệm ngồi đây đành phải giả vờ như không có gì xảy ra, tiếp tục buổi họp.
Hơn ba tháng sau, công ty không ai không biết phu nhân của Cố tổng mang thai nhưng lại không ai biết đó là vị thần thánh phương nào. Nhưng đoán chừng tần suất đi sớm về trễ của Cố tổng thì mọi người đều đoán già đoán non đó là một hồng nhan họa thủy, mặt mày như tranh bức ra.
Đến nỗi khi Cố Khấu nặng nề vác bụng để mặt mộc đến công ty cũng không có ai liên tưởng ra được cô là phu nhân của Cố tổng. Vị quản lý cấp cao nhìn thấy cô ưỡn bụng to đến, trên người không mặc đồ công sở nên cho rằng cô là nhân viên đến xin nghỉ thai sản, còn chỉ đường cho Cố Khấu, "Cô tìm thư lý Lưu? Ở ngay bên cạnh văn phòng của Cố tổng ấy, đi thẳng 100m rồi rẽ trái. Có điều chuyện nghỉ thai sản cũng không phải do thư ký Lưu quản lý, cô nên đi lên lầu 17 thì hơn."
Cố Khấu không trang điểm, còn mang khẩu trang, một cái áo hoodie màu trắng dài đến đầu gối, cô không mang giày cao gót mà mang một đôi ủng Martin màu đen, vớ dài đến cẳng chân, nhìn qua giống như một cô nữ sinh nổi loạn.
Thư ký Lưu vừa thấy vị Phật lớn này thì hoảng sợ, nhanh chóng mời cô vào văn phòng, Cố Chính Tắc cũng chau mày, anh vội vàng dập tắt thuốc: "Sao em lại đến đây?"
Cố Khấu tháo khẩu trang xuống, "Sao anh không trả lời tin nhắn của em?"
Cố Chính Tắc "à" một tiếng, "Anh không thấy." Anh sờ tìm điện thoại, lục mấy cái túi vẫn không tìm ra, lúc này mới biết được cô tới là để đưa điện thoại cho anh.
Anh bất đắc dĩ vươn tay ra: "Anh quên mang, cảm ơn em."
Cố Khấu đắc ý vô cùng, lấy điện thoại trong túi đưa cho anh.
Cố Chính Tắc vừa mới đến công ty nên đoán được cô gái nhỏ này chắc vẫn chưa ăn sáng, nên gọi người mang cơm lên.