⬅ Trước Tiếp ➡
Vết thương mặc dù nhìn rất dọa người nhưng bác sĩ Lý vẫn rất lạc quan, "Không sau rồi, người trẻ tuổi đề kháng tốt, chỉ cần không nhiễm trùng là được."
Cố Khấu muốn hỏi gì đó nhưng trong miệng lại như bị cái gì đó chặn lại, hỏi không ra được. Bác sĩ Lý cười tủm tỉm, nói với cô: "Muốn hỏi về đứa bé? Đứa bé tạm thời không có sao."
Cố Khấu như bỏ được tảng đá trong lòng, cảm giác mệt mỏi lại bao trùm lên lần nữa, cô cũng mặc kệ cảm giác nóng rát đau đớn trên lưng, nhắm mắt lại ngủ.
Trong mơ cô đang ngồi trên sô pha cùng với Cố Mang, ũ rũ cụp mắt xuống đang ăn mắng. Lần này ngay cả ba cô cũng tức giận, "Con đỡ thay cho hắn ta cái gì? Ba mẹ xem con như bảo bối nuôi lớn từng này để con đi đỡ dao cho một tên đàn ông?"
Mẹ cũng mắng cô: "Người đã lớn như vậy mà một chút đầu óc cũng không có, mang thai hai tháng mà bản thân cũng không biết? Đúng là lơ là con một chút thôi là đã không ổn rồi, sao bây giờ con lại ngu ngốc đến như vậy?"
Cố Mang nắm chặt đôi tay lạnh căm của Cố Khấu, nói một tiếng: "Hai người đừng nói nữa."
Phòng khách nho nhỏ yên tĩnh trong chốc lát, trong ngực Cố Khấu đang ôm cái hồ cá từng đựng con sứa nhỏ, đột nhiên cô cúi đầu lau nước mắt, khàn giọng nói: "Mẹ ơi.. con cũng muốn làm mẹ."
Lần đầu tiên Cố Chính Tắc hỏi cô có muốn có con hay không cô thật sự chưa nghĩ tới. Cô sợ trẻ con sẽ trói buộc quá nhiều trong cuộc sống của cô, càng sợ bản thân không đủ làm một người mẹ. Nhưng lúc Trương Phồn Vũ đặt tay lên bụng cô, cô chỉ sợ sinh mệnh nhỏ trong bụng mình sẽ bị thương.
Mọi cảm xúc không giống như trong tưởng tượng của cô, cô lo lắng con có bình an hay không, giống như bản năng của mèo mẹ liếm láp mèo con, đều là bản năng tự nhiên.
Miệng vết thương rất đau, cô toát một lớp mồ hôi lạnh, cố gắng giãy giụa tỉnh lại. Trong phòng bệnh tối đen, may mà Cố Chính Tắc đang ở đây, anh thấy cô tỉnh lại thì lại gần lau mồ hôi trên người cô: "Đau?"
Anh muốn rót nước cho cô nhưng Cố Khấu vội muốn nói gì, nhưng lại không nói lớn ra được, chỉ túm chặt tay áo của anh, "Cố, Cố Chính Tắc, anh nghe em nói."
Cô đau đến mức sắc mặt tái nhọt, Cố Chính Tắc dừng chân, ngồi xổm bên cạnh giường của cô, bàn tay quấn băng gạc bao lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, "Em nghe anh nói trước đã."
Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi của ngày hôm qua, cổ áo nhăn nhúm, râu không cạo, trong mắt có rất nhiều tơ máu. Anh nói: "Không thể dùng thuốc giảm đau nhưng cứ như vậy em sẽ không chịu nổi. Em còn trẻ, không cần phải sinh con sớm như vậy, hơn nữa chúng ta cũng không có chuẩn bị, cái thai này có rất nhiều nguy hiểm. Bây giờ y học tiến bộ như vậy, giải phẫu sinh non sẽ không gây tổn hại quá lớn đối với cơ thể, nếu em muốn thì sau này chúng ta sẽ sinh."

⬅ Trước Tiếp ➡