⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc vẫn không trả lời gì, anh không muốn nói chuyện với cô ta. Anh ký tên xong rồi đứng lên vươn một bàn tay ra, ý bảo bọn họ thả người.
Trương Phồn Vũ kéo Cố Khấu qua, đẩy cô một cái: "Cố phu nhân à, đi thôi."
Hai chân Cố Khấu lảo đảo nhưng cũng không lên tiếng, Thinh Dư Minh đỡ cô nhưng bị cô gạt ra. Boong tàu theo sóng nước dập dềnh, cô nghiêng người lảo đảo đi nhanh về phía trước, nhìn không rõ trận địa sẵn sàng đón địch ở phía sau lưng Cố Chính Tắc, cô quên đi sợ hãi, lập tức nhào vào vòng ôm của anh. Cố Chính Tắc ôm gọn cô vào người, nửa kéo nửa dìu cô lùi ra sau.
Thư lý Lưu toát mồ hôi lạnh, bọn họ cho người tách ra hai hàng: "Nhường đường một chút."
Những người đó được Trương Phồn Vũ cho phép nên nhanh chóng nhường đường.
Vệ sĩ của Cố Chính Tắc đứng ở vòng ngoài, rất nhiều người đứng trên một chiếc thuyền khác.
Giữa hai con thuyền có để một lối đi, mấy người vệ sĩ nhanh chóng bước lên đỡ Cố Khấu, rất cẩn thận: "Phu nhân, lên thuyền của chúng ta trước đã."
Gió trên boong tàu rất lớn, cô quay đầu lại nhìn thoáng qua thì ra Trương Phồn Vũ và Thịnh Dư Minh đã quay về rồi, giống như sợ chỗ này loạn lạc lát nữa chạy không kịp vậy.
Trương Phồn Vũ mặc một cái áo choàng đỏ bằng nhung, vẫn xinh đẹp lãnh diễm như cũ, có điều trên gương mặt vẫn luôn treo nụ cười giả trân của cô ta bây giờ lại trống rỗng.
Trước khi bước vào trong khoang thuyền còn ngoái đầu lại, "Anh à, trước đây anh chưa từng dễ dàng thương lượng như vậy. Nếu bây giờ em muốn Cố thị, có khi nào anh sẽ cho em luôn không? Em chỉ đòi có Di Kim có phải đã lỗ rồi không?"
Cố Khấu thấy được lão Lý ở cách đó rất gần, trong nháy mắt lông tơ trên người dựng ngược kết lại, trong lòng đột nhiên nảy ra một suy nghĩ: Trương Phồn Vũ từng nhấn mạnh với cô rất nhiều lần cô ấy chỉ cần Di Kim, nhưng Thịnh Dư Minh có bản lĩnh tiếp quản Cố thị. Nếu như bọn họ ra tay với Cố Chính Tắc vào lúc này thì có thể sẽ ngụy tạo ra một vụ việc ngoài ý muốn hay không?
Trong chớp mắt có người từ phía sau boong tàu xông lên, dao còn chưa nắm chặt đã ăn một đạp của Cố Chính Tắc, "tủm" một tiếng chìm xuống biển.
Anh nhẹ nhàng đẩy Cố Khấu một cái: "Đi mau."
Nhưng khả năng phản ứng của Cố Khấu so với người khác lại nhanh hơn nhiều, vừa nhìn thấy lão Lý tới gần cô đã nhanh chóng gạt tay vệ sĩ ra, dùng sức chắn trước người Cố Chính Tắc.
Cố Chính Tắc phát hiện ra điều không đúng nên nhanh chóng đỡ lấy cơ thể của Cố Khấu, ôm cô kéo về phía sau một chút nhưng bên tai anh đã lướt qua một lưỡi dao sắc bén, trong lòng ngực Cố Khấu khẽ run lên, anh chỉ kịp ngăn không cho lưỡi dao đâm vào da thịt, dùng tay nắm chặt lưỡi dao rồi đẩy mạnh về hướng ngược lại để đối phương ngã "phịch" xuống boong thuyền.
Mới đầu Cố Khấu chỉ cảm thấy sau lưng vừa tê vừa rát, còn có thứ gì đó nóng nóng chảy xuống. Chờ đến khi thư ký Lưu kinh hô lên cô mới cảm thấy đau, mới chậm rãi trượt xuống khỏi hai cánh tay của Cố Chính Tắc.

⬅ Trước Tiếp ➡