Y ta vừa mới thay thuốc cho Cố Chính Tắc xong đang cầm băng gạc cũ xuống lầu, gật đầu cười với Cố Khấu, bỏ những thứ dính máu đó vào trong túi xử lý rác y tế, sau đó vào phòng vệ sinh rửa tay, tiếng nước tí tách vang vọng cả một tầng lầu trống trải.
Cố Bác Diễn nhìn thấy Cố Khấu đứng tại chỗ nửa ngày thì cô đột nhiên đặt ly nước xuống rồi đi ra ban công. Trên ban công không có người, cô cũng không bật đèn, im lặng không lên tiếng mà ở ngoài đó thật lâu.
Cố Bác Diễn sống hời hợt hơn nửa đời đột nhiên trong lúc này lại cảm thấy có chút hụt hẫng __ giống như cái nhà này đang khi dễ Cố Khấu.
Cậu chạy lên lầu gõ cửa, "Anh, anh, anh, em có thể vào được không?"
Cố Chính Tắc đang mang mắt kính dò đọc số liệu báo cáo, "Đi ra ngoài."
Cậu nói: "Được, em đi ngay. Em đi lên nói cho anh biết một tiếng, cô dâu nhỏ nhà chúng ta hình như đang khóc."
Ngón tay đang gõ bàn phím của Cố Chính Tắc đột nhiên dừng lại, vẫn cưỡng chế không cho cậu vô lễ như vậy, "Kêu chị dâu."
Sáng nay thư ký Lưu có báo cáo với anh, "Cố tổng, anh đừng lo lắng, phu nhân chưa từng khóc."
Anh không phải là quá ngạc nhiên nhưng nói cho cùng thì Cố Khẩu cũng không lớn, chuyện trải qua cũng không ít, vốn dĩ không phải là cô gái nhỏ yếu ớt. Ở trong ấn tượng của anh, ngoại trừ lúc đóng phim thì tổng cộng cô chỉ khóc có mấy lần.
Huống chi chuyện này cũng không quá to tát, anh không muốn cô quá lo lắng hãi hùng.
Anh khoác áo đi xuống lầu tìm người.
Trên ban công tối om, hoa nhài dì Khổng chăm sóc đang lặng lẽ nở hoa, hoa súng màu xanh lam cô mua cũng đang im lặng ở trong chậu cây, tỏa ra mùi hương nhè nhẹ. Cố Khấu ngồi xổm trên đất, anh cũng ngồi xuống, không biết nên làm thế nào cho đúng, hơi nhéo vành tai cô một chút, "Để anh xem xem."
Cố Khấu vùi đầu vào trong khuỷu tay, hàm hồ lắc đầu, cô không trả lời nhưng sống lưng không ngừng run rẩy, tiếng nức nở mơ hồ vang lên. Cố Chính Tắc cảm thấy trong ngực hơi nhói đau, "Cố Khấu."
Anh muốn nói cô khóc làm anh không chịu nổi, muốn nói anh không biết tại sao cô lại khóc nhưng một chữ cũng không nói ra được. Anh hiểu được sự phức tạp của các dãy số, hiểu được cách hóa giải rắc rối trong kinh doanh nhưng Cố Khấu đối với anh mà nói chính là sinh vật nhỏ vô cùng nhạy cảm, có đôi khi sẽ vượt qua khả năng lý giải của anh.
Cô khụt khịt mũi đến mức không thở nổi, anh đưa tay vuốt ve sau lưng cô, giọng nói không mấy tự nhiên nhưng đã cố gắng nhỏ nhẹ nhất có thể, "Được, không khóc, được chưa?"
Cố Khấu cũng muốn nín khóc nhưng lại không cầm được nước mắt. Anh càng chạm vào cô, nước mắt cô càng rơi dữ dội hơn, cũng may lúc này Cố Bác Diễn đang nhìn lén bỗng xen vào, "Chị dâu, đúng là khóc thật sao? Đừng nói là em dọa chị nha?"
Cố Khấu cảm thấy cảm thân thật buồn cười, lau qua loa hai mắt rồi đứng lên tránh khỏi tầm mắt của anh, ngập ngừng nói: "Em đi ra ngoài một chút."