Cố Khấu cứ lầm lũi đi theo sau lưng anh, tự mình vỗ ngực mình, "Em cũng sẽ nấu ăn."
Cố Chính Tắc để cho cô làm nhưng kết quả là cô không quen bếp ở đây nên nấu cho khét hết một con mực. Cô có chút buồn bực, "Anh đừng có nghi ngờ, em thật sự biết nấu cơm đó."
Chỉ là không có đất dụng võ thôi, tổng cộng thì cô mới chỉ có vài lần cơ hội để xuống bếp, tất cả đều là nấu tạm.
Cố Chính Tắc bỏ con mực đen thui vào trong miệng, mặt không cảm xúc mà nói: "Em biết mà."
Cố Khấu buồn đầu nên tập trung ăn, chờ anh ăn xong xuôi thì gom chén đi rửa. Nói là rửa chén nhưng thật ra là gom chén đũa trên bàn bỏ vào trong máy rửa chén, sau đó ngây ngốc đứng tựa trên tường.
Kết hôn so với trong tưởng tượng của cô còn dễ dàng hơn nhiều, cũng có thể bởi vì Cố Chính Tắc đã lược bỏ đi những chi tiết rườm rà không thoải mái, chỉ còn lại những chuyện ngọt ngào.
Cô giống như cô gái nhỏ không biết khiêu vũ, cứ nhắm mắt lại đạp lên chân của anh, làn váy theo bước chân của anh xoay tròn, cứ như vậy cũng rất vui vẻ.
Thật ra thời gian bọn họ từ khi ở bên nhau đến khi kết hôn chưa đến một tháng.
Cố Khấu từ lúc còn nhỏ đã là một đứa trẻ hiểu chuyện, chưa từng làm ra những chuyện theo cảm tính như vậy, tự bản thân cô ngẫm lại thì cũng thấy có phần hơi hấp tấp, nhưng lúc đó Cố Chính Tắc cầm nhẫn quỳ xuống thì cô chỉ cảm thấy trong đầu đang có một ngọn lửa nóng bừng lên, bất chấp tất cả, cô thật sự thích anh, thật sự muốn gả cho anh.
Cô không có đi ngược lại với quy tắc sống của mình, cả cuộc đời cô chỉ có một chuyện này là chắc chắn mà thôi.
Cô cắt vài lát dứa mang qua cho anh, Cố Chính Tắc không ở trong biệt thự, cô lại bưng dĩa dứa đi tìm anh, kết quả lại trực tiếp chạm mặt với người thứ ba ở trên đảo này __ Cố Chính Tắc đang ngồi trên bàn cà phê ngoài cửa, Thịnh Dư Minh mặc tây trang giày da ngồi đối diện với anh, nhìn thấy cô thì anh ta đứng lên vươn một tay ra, "Chị dâu."
Cố Khấu không ngờ anh ta sẽ đến đây, càng không ngờ tới sẽ có người gọi cô là 'chị dâu', trong phút chốc đang bưng dĩa dứa mà luống cuống tay chân. Cố Chính Tắc 'chậc' một tiếng, "Đừng khi dễ cô ấy."
Cố tổng đã lên tiếng nên Thịnh Dư Minh đành thu tay lại, mỉm cười nhìn Cố Chính Tắc lôi kéo cổ tay của Cố Khấu để cô ngồi trên người anh. Anh đưa cho cô một ly cà phê, còn kéo dĩa đường lại trước mặt cô, tiếp tục bàn công việc cùng Thịnh Dư Minh, "Thế nào rồi?"
Anh không kiêng dè Cố Khấu nên Thinh Dư Minh cũng không kiêng dè cô, nói thẳng: "Trương Phồn Vũ ra tay rất gọn, không tìm ra được sơ hở gì."
Thủ đoạn làm việc của Thịnh Dư Minh so với Cố Chính Tắc chỉ có hơn không có kém chỉ cần thời gian mấy ngày đã đủ cho anh ta khoét cho Di Kim thành cái vỏ rỗng, nếu không có kết quả thì anh ta sẽ không cất công đến đây một chuyến. Cố Chính Tắc nhả khói thuốc, ý bảo anh ta tiếp tục nói.