Cố Khấu thất thần rên rỉ, khắp người từng đợt sảng khoái, còn không kịp bước ra khỏi dư vị của cao trào thì đã bị anh ôm mông rời khỏi cánh cửa cô đang dựa vào, cô sợ hãi vì bị mất trọng tâm nên càng ôm chặt cổ anh, "Ưm.. Anh đừng ném em xuống.."
Cố Chính Tắc cười nhẹ một tiếng, "Sẽ không."
Anh nói sẽ không thì tuyệt đối sẽ không, Cố Khấu tin tưởng anh được anh ôm vào ngực.
Cô đã qua vài lần cao trào nên cơ thể ướt đẫm mồ hôi vừa chạm vào thì như tan thành nước, Cố Chính Tắc ôm cô đi lại trong căn phòng rộng rãi, dương vật cắm trong cơ thể theo từng nhịp chân đi mà không ngừng thúc vào, nghiêng ngả trái phải, từng cái đều cọ xát vào vách trong mẫn cảm. Cố Khấu không nhịn được mà cong em khom lưng, "Ưm a.. Chỗ đó không được.. Em đau..
Cô hơi siết lại đã khiến da đầu anh tê dại, phần thân dưới của Cố Chính Tắc bị cô kẹp chặt đến mức sắp không chịu được nữa, bàn tay anh hung hăng vỗ vài cái lên bờ mông căng mịn của cô, ấn người cô lên tường làm một trận nên trò, bóp mông cô rồi trầm giọng mắng: "Em dám kẹp cái nữa xem?"
Cố Khấu vừa rên rỉ vừa khóc, lạc cả giọng, hơi thở mong manh hừ nhẹ một tiếng, "Em không dám.."
Cô không biết bản thân đang nói cái gì, cũng không biết phải làm thế nào mới không kẹp anh lại nhưng phía dưới vẫn cứ sít sao như vậy, cô bị anh nghiến răng nghiến lợi đánh vào cái lên mông đến mức phát ra tiếng khóc thất thanh: "Ưm.. Đau.. Em, em sẽ không..
Giọng nói nũng nịu mềm mại ngắt thành từng quãng nhỏ, nghe vào tai càng khiến cho bản chất tình dục bên trong người anh sôi sục lên.
Lời xin tha của Cố Khấu còn không kịp nói thành lời, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập hơn.
Cố Chính Tắc nhẹ nhàng hôn lên môi cô, phía dưới lại theo cách ngược lại mà hung hăng đâm chọc cô. Cuối cùng Cố Khấu cảm thấy bản thân như sắp đứt rời thành từng mảnh, khóc cũng không khóc nổi, chỉ 'hừ hừ' như tiếng muỗi kêu, "Cố Chính Tắc.. Cố tiên sinh.. Em chết mất.."
Cố Khấu bị làm cho muốn nhúc nhích cũng không nhúc nhích nổi, sau cùng được anh ôm đi tắm rửa, qua một hồi lâu sau vẫn chưa thoát ra khỏi dư vị của những đợt cao trào dồn dập.
Cố Chính Tắc nắm lấy cẳng chân của cô xoa bóp, một đường từ chân lên eo lưng, lực tay của anh vừa đủ nên cơ thể đau nhức của Cố Khấu cuối cùng mới dễ chịu hơn đôi chút, mơ màng nghe được tiếng anh gọi điện thoại cho Thịnh Dư Minh, "Ngủ?"
Thịnh Dư Minh bên kia nói: "Đại ca à, bên này mới có 5 giờ chiều thôi."
Hình như những lúc cá nhân thì Thịnh Dư Minh sẽ không gọi anh là 'Cố tổng', Cố Khấu từng nghe thấy Cố Bác Diễn kêu Thịnh Dư Minh là 'anh ba'. Cô từng nhìn thấy ảnh chụp ở nhà cũ của họ Cố, Cố Đoan Tĩnh trong ảnh không giận cũng đủ uy nghiêm, Cố Chính Tắc Cố Bác Diễn và Tịnh Dư Minh ba người đứng xung quanh ông, đều còn nhỏ. Có điều Thịnh Dư Minh không mang họ Cố cũng không phải là người của nhà họ Cố.
Cô suy nghĩ một hồi cũng không nghĩ ra kết quả đành vùi đầu nhỏ của mình vào trong ngực của anh, mơ hồ ngủ say.