⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính tắc nhanh chóng dùng một ngón tay bịt lại nút thu âm của điện thoại, không thể để cho tên giám đốc Lý nham hiểm ở bên kia nghe được tiếng rên rỉ nỉ non của cô được.
Ngay cả bắp đùi của Cố Khấu cũng bị sự hưng phấn nhuộm đỏ, anh đưa tay khảy khảy lỗ nhỏ đang mấp máy co rút lại làm cho nguồn nước bên trong không ngừng thấm vào lòng bàn tay anh, ung dung thong thả mà thám hiểm địa đạo: "Được rồi, cuối tuần báo cáo tiếp."
Tính cách của Cố tổng này lãnh đạm, ngay cả cao tầng trong công ty cũng sợ anh, hơn nữa công ty con ở nước ngoài năng suất có khi thấp nên mấy loại báo cáo thế này luôn luôn là gửi qua mail. Giám đốc Lý không hiểu được hôm nay gió hướng nào thổi cho anh chịu nghe ông nói nửa ngày, cũng nhẹ nhàng thở dài, vội vàng nói: "Bên chỗ của Cố tổng chắc không còn sớm nữa? Ngài nghỉ ngơi sớm đi, sau đó lại.."
Cố Chính Tắc cúp điện thoại rồi tiện tay ném qua một bên, xoa xoa cô gái nhỏ còn đang run rẩy trên giường, cúi người hôn cô.
Cơ thể Cố Khấu còn đang chịu co rút vì cao trào, anh ngậm lấy miệng nhỏ của cô, hôn vào từng chút.
Cố Chính Tắc cúp điện thoại rồi tiện tay ném qua một bên, xoa xoa cô gái còn đang run rẩy trên giường, áp người xuống hôn cô.
Cơ thể Cố Khấu còn đang trong dư vị, anh ngậm lấy miệng nhỏ của cô, từng chút một hôn xuống.
Mùi vị xa lạ lan tỏa nơi đầu lưỡi, Cố Khấu mờ mịt để mặc anh hôn hồi lâu bỗng dưng mới phản ứng được đây là mùi vị gì, đột nhiên đẩy anh ra, chép chép miệng: "Em, em không cần!.. Anh không cần hôn em."
Vừa rồi ngay cả một tiếng động nhỏ Cố Khấu cũng không dám phát ra, thật sự nín nhịn đến mức khó chịu, im lặng rơi nước mắt đầy mặt, hai mắt sưng lên, động tác làm người không khỏi đau lòng.
Cố Chính Tắc hôn lên nước mắt của cô, "Sao vậy em?"
Hai mắt Cố Khấu sưng lên, mềm oặt người ngồi dậy: ".. Em giận.. Anh không cần hôn em, anh, trong miệng anh.. Trong miệng anh có, có mùi."
Cố Chính Tắc kéo tay cô để cô tựa vào lòng anh, "Sao anh lại không biết, có mùi gì vậy?"
Cố Khấu choáng váng nhưng lại thành thật trả lời anh, "Có, có mùi của em."
Cố Chính Tắc híp mắt, "Em là ngọt, không tin em nếm thử xem."
Cố Khấu không ham gì mùi ngọt này nhưng Cố Chính Tắc lại kéo người cô lên để cô nếm thử. Cô không tránh được, hia bờ môi bị cạy ra, môi lưỡi anh nhanh chóng tiến vào, càn quét làm cho cô váng vất đầu óc, "Có ngọt không?"
Cô vẫn không cảm thấy có chút ngọt nào, không biết lúc nãy người bên kia có nghe thấy tiếng kêu mờ ám trên giường của cô khi bị Cố Chính Tắc chọc ghẹo hay không, cô đúng là không có chỗ trốn mà, đẩy ngực anh ra muốn đi, "Không ngọt! Em phải đi rồi."
Cô tựa vào người anh, tay anh đặt sau eo cô, đôi mắt đen chăm chú nhìn cô cả nửa ngày cuối cùng hôn lên đôi mắt sưng to như quả hạch đào của cô, "Anh đưa em đi."

⬅ Trước Tiếp ➡