⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu xác nhận là không có giận, chỉ là có chút bứt rứt, hơn nữa còn rắm rứt chuyện anh biết mình ấu trĩ như vậy nên cô cố gắng giả vờ như không có việc gì. Cũng may là Cố Chính Tắc thấy không có gì thì thu tay lại, không tiếp tục đề tài này nữa, anh dừng chân lại, "Cái này anh trả tiền."
Lúc này Cố Khấu mới phát hiện cô bị anh dắt vào một cửa hàng đồ lót. Từ nhỏ đồ lót của cô đều do mẹ mua, sau đó mẹ qua đời cô mới phát hiện bản thân ngay cả số đo của mình cũng không biết, lại hay xấu hổ nên trước giờ đều đoán mò mà mua ở trên mạng, lần trước cô mua bộ con thỏ đã là lớn gan lắm rồi. Lần này lại trực tiếp bị bạn trai dẫn vào. Cô nhận thấy hình như tốc độ yêu đương của mình phát triển hơi bị nhanh rồi.
Nhân viên cửa hàng chào đón hai người: "Xin hỏi ai là người cần mua ạ?"
Tiệm được trang trí rất cao cấp, tủ kính sáng trưng, các sản phẩm tiêu điểm cho mùa Giáng Sinh đã được đẩy mạnh ra tiêu thụ, trang trí một con nai ngơ ngác, bên cạnh là một cái tai thỏ. Cố Khấu nhớ tới chuyện cái tai thỏ lần trước thì mặt đỏ ửng lên.
Cố Chính Tắc trả lời: "Là cô ấy mua."
Nhân viên cửa hàng cười lễ phép: "Chị muốn mua loại nào ạ?"
Cố Chính Tắc thay cô trả lời: "Cô ấy muốn loại nào trưởng thành một chút."
Cố Khấu lắp bắp: ".. Tôi, tôi không có!"
Nhân viên cửa hàng cười nói: "Nếu chị muốn đáng yêu một chút thì loại này thế nào?" Cô ấy chỉ cho cô xem: "Bộ này thêu hình hoa anh đào rất đáng yêu."
Cố Khấu cạn lời, cô cảm nhận được Cố Chính Tắc đang cười thầm sau lưng cô nên tức giận sửa miệng lại: ".. Tôi muốn loại nào đứng đắn gợi cảm."
Nhân viên cửa hàng hỏi kích cỡ của Cố Khấu rồi lấy ra vài bộ cho cô chọn, còn thường xuyên hỏi ý kiến của cô: "Nếu là ren thì em thấy hai màu trắng đen là kinh điển nhất, có điều màu xanh đậm này rất đẹp, sẽ tôn màu da của chị lên.."
Cố Khấu bị rối não vì lựa chọn, Cố Chính Tắc ở bên cạnh cô làm cô không thể mở miệng hỏi anh được, cảm thấy cái nào cũng ổn: "Đều rất đẹp.."
Cố Chính Tắc cuối cùng cũng phát huy bản chất của đại gia: "Vậy gói lại hết."
Cố Khấu ôm một túi chứa đầy hộp đựng đồ lót đi ra phố, đầu óc mụ mị thầm tính toán, với cái đống đồ lót này thì cô mặc cho đến 60 tuổi cũng chưa hết nhưng mà tới 60 tuổi thì không biết số đo của cô sẽ như thế nào, hơn nữa đến đó thì mấy kiểu dáng này cũng không còn hợp thời nữa, đến lúc đó cô chỉ có đường mặc đồ lót của mấy bà cô bà cụ.
Không biết Cố Chính Tắc đã kéo tay cô từ lúc nào, Cố Khấu tính xong rồi thì chợt nhận ra, nhìn thấy bàn tay bị anh kéo đi mà đôi mắt không tự chủ được nhìn anh đăm đăm, một đường mờ mịt bị anh kéo đến phòng khách sạn. Lúc này cô mới nhớ ra bên cạnh khu phố mua sắm chính là khách sạn dưới trướng của tập đoàn Cố thị, trước đây hai người đã đến đây vài lần, cô còn nhớ rõ giường nệm ở đây là thoải mái nhất.

⬅ Trước Tiếp ➡