Trong lòng mọi người vỗ tay tán thưởng, nữ minh tinh đích thực dù có về phòng nghỉ ngơi cũng phải mang đôi giày Christian Louboutin phiên bản giới hạn. Vương thi Giai chỉ cho Cố Khấu: "Em nhìn thấy người ta chưa!"
Cố Khấu nói: "Chị đâu có đặt giày số lượng có hạn cho em mang đâu!"
Vương Thi Giai nói: ".. Em học hỏi được một chút tinh thần của người ta là được rồi."
Cố Khấu lo Trần Hựu An sẽ bị bệnh giống cô nên chia thuốc cảm của mình cho cô ấy một phần: "Cô uống thuốc trước đi, chờ khi bệnh thật thì uống không kịp đâu."
Trần Hựu An có vẻ rất cảm động, nắm chặt tay Cố Khấu giống như được đồng hương tiếp tế lương thực trên chiến trường: "Ngày mai tôi sẽ ký tên ngay cho cô, cô muốn mấy tấm?"
Cố Khấu sợ Trần Hựu An chỉ vì khách sáo nên mới nói lời như vậy, cô đem những việc cần chú ý sau khi uống thuốc nói cho cô ấy xong rồi mới nối đuôi theo mọi người trong đoàn lên xe, đi về phía nhà hàng lẩu.
Nhà hàng lẩu mà đạo diễn Ngô chọn không phải hạng bình thường gì, khách khứa rất đông, bên ngoài cửa nhà hàng còn đặt mấy con hạc chân như que tăm. Cố Khấu bị nồi lẩu uyên ương cay cho phát khóc, bước ra chỗ cửa sổ lấy nước trái cây. Cửa kính ở đây rất rõ, cô vừa liếc mắt đã thấy ông chủ nhà hàng mời một đoàn người đi vào, giữa nhóm người có một cô gái rất bắt mắt, mặc áo khoác màu vàng chanh, giày cao gót màu xanh ngọc, rất chói mắt, chính là Trương Phồn Vũ mà cô từng gặp qua.
Cố Khấu nghĩ thầm: Đến chỗ như này ăn cơm đúng là rất nguy hiểm, vậy mà đã đụng mặt Trương Phồn Vũ rồi.
Cố Khấu uống hết nước trái cây, lại lấy thêm một ly nữa. Ngoài cửa có một chiếc xe dừng lại, phục vụ giữ cửa kéo cửa ra, một người đàn ông mặc vest màu xám đậm bước vào, khí chất thượng lưu, chính là Cố Chính Tắc mà sáng nay cô mới gặp.
Cố em: Ghen là mùi vị như thế nào
Cố anh: Anh mày đâu biết!
Cố Khấu uống hết nước trái cây lại rót thêm một ly nữa.
Ngoài cửa có một chiếc xe dừng lại, cậu nhóc lễ tân mở cửa ra, người đàn ông mặc bộ tây trang màu xám đậm bước vào, dáng người cao ráo, chính là Cố Chính Tắc mà sáng nay cô vừa mới gặp.
Cố Khấu nghĩ thầm: Ở đây mà có thể đụng mặt với Trương Phồn Vũ chỉ có thể do trùng hợp thôi
Cô ăn hai miếng bánh mật nhưng ngồi cũng ngồi không yên, ma xui quỷ khiến thế nào lại chuồn ra khỏi phòng giống như trộm mà lượn tới lượn lui.
Lúc này vẫn đang trong giờ làm việc nên ngoại trừ phòng của đạo diễn Ngô thì chỉ còn một phòng khác, số khách còn lại đều ngồi trong sảnh khách, ở đó hẳn nhiên không có Cố Chính Tắc cũng không có Trương Phồn Vũ.
Nồi lẩu cay của đạo diễn Ngô làm cô không có gì thiết sống nữa nên không muốn quay lại phòng, bạo gan đứng trước cửa phòng gọi điện cho Cố Mang.
Cố Mang đang ở nhà ăn cháo nên buộc miệng hỏi cô: "Chị cãi nhau với anh họ Cố kia à?"
Cố Khấu nói: "Không có nha.. Sao em lại không gọi anh ấy là cái đó, không gọi cái gì đó đó?"