⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc vậy mà lại nói: "Vậy em gửi tin nhắn đi."
Cố Khấu vuốt ve theo đường viền hoa văn của cái chăn, thành thật mà nói, "Thật ra em đang định gửi tin nhắn cho anh ..
Bên đầu kia im lặng một hồi lâu, Cố Khấu tưởng rằng đã ngắt điện thoại, "Này? Anh còn đó không?"
Cố Chính Tắc vậy mà lại nói: "Vậy em gửi tin nhắn đi."
Nói xong thật sự ngắt điện thoại, Cố Khấu không ngờ anh lại phối hợp với cô như vậy, cân nhắc một chút thì gửi đi một câu: Chừng nào anh trở về?
Qua vài giây, Cố Chính Tắc trả lời cô: 7 giờ rưỡi.
Anh vẫn còn thái độ khá lạnh lùng. Mặc dù giữa hai người yêu nhau không phải như vậy nhưng vì người kia là Cố Chính Tắc, Cố Khấu vui như trẩy hội, lê dép lẹp xẹp đi xuống lầu nói cho dì Khổng một tiếng: "Dì Khổng, Cố Chính Tắc nói 7 giờ rưỡi anh ấy sẽ về."
Dì Khổng đẩy gọng kính lão lên một chút, "Vậy cô nói với cậu ấy là tối nay có món canh xương sườn hầm với đông trùng hạ thảo."
Cố Khấu ngồi trên sô pha gửi tin nhắn lại cho anh: Dì Khổng nói tối nay có canh xương sườn hầm đông trùng hạ thảo.
Vài phút sau Cố Chính Tắc gửi tin nhắn lại: Được.
Cô hỏi tiếp: Có phải anh rất thích ăn canh sườn hay không?
Cố Chính Tắc cách một hồi lâu sau mới trả lời cho câu hai chữ: Cũng được.
Cố Khấu ngồi lướt weibo, trong lòng ngứa ngáy, lại gửi cho anh thêm một câu: Vậy em cũng sẽ hầm canh xương sườn.
Cố Bác Diễn đang ngồi trong bàn họp lén chơi điện thoại, một vị quản lý ngồi kế bên hỏi: "Sếp Cố nhỏ, sao hôm nay điện thoại của tổng giám đốc Cố lại run không ngừng vậy?"
Một người khác lại hỏi: "Có phải Cố tổng gặp chuyện gì đặc biệt không?"
Họ nói xong ngay cả bản thân cậu cũng không tin, "à" một tiếng: "Tôi cũng nghĩ vậy đó."
Cố Bác Diễn lén liếc mắt một cái, điện thoại của Cố Chính Tắc để trên mặt bàn, đúng là đã run rất nhiều lần. Cố Chính Tắc là người coi trọng hiệu suất nên trước nay chỉ gọi điện thoại. Nhưng lúc hai người quản lý cấp cao nói lời này, anh cũng đang xem tin nhắn trên điện thoại, hơn nữa thái độ còn rất nghiêm túc, hiển nhiên không phải mấy loại tin nhắn rác rồi.
Cố Bác Diễn nhớ tới con gấu trúc mặt đỏ ôm điện thoại không buông ở trong nhà, trong lòng cười muốn lộn ruột, biểu cảm vô cùng nghiêm túc viết mấy chữ lên giấy: Mấy người đúng là nhiều chuyện, để anh ấy thấy tôi không nghiêm túc trong lúc họp sẽ trừ lương của tôi mất.
Hai người kia nhớ tới mình cũng từng bị trừ lương nên thành thật mà ngồi ghi chép lại biên bản cuộc họp.
Cố Bác Diễn ngứa tay không chịu được, cầm lấy điện thoại gửi cho anh trai mình một tin nhắn: Anh, hộ khẩu để trong két sắt, lúc đến Cục Dân Chính thì đừng quên mang theo.
Cố Khấu bên kia thì buồn chán đến chết, dù sao tối hôm qua ở bệnh viện cô cũng đã quá lưu manh rồi, nên bây giờ có làm chuyện gì cũng không cảm thấy mất mặt, tiếp tục quấy rầy Cố Chính Tắc: Anh đang làm gì vậy?
Cố Chính Tắc gửi lại một câu: Muốn chặn người khác thì làm thế nào?
Còn gửi thêm một câu nữa: Không phải nói em.

⬅ Trước Tiếp ➡