⬅ Trước Tiếp ➡
Mắt thấy màn hình điện thoại sắp tắt, Cố Khấu không có việc gì làm thì chạm một cái giữ cho màn hình sáng lên, cô liếc mắt thấy khung tìm kiếm "canh xương sườn nấu như thế nào", "cháo nấu như thế nào", "bị sốt có thể ăn táo được không", "ở nhà truyền dịch cần làm gì", "bị sốt thì phải làm gì".
Cố Khấu giống như bị phỏng, lập tức rút tay về vờ như không thấy gì hết.
Cố Chính Tắc không để ý, chỉ là một lát sau quay đầu lại nhìn thì phát hiện sắc mặt cô đỏ bừng, anh đưa tay sờ trán cô sợ cô lại sốt lần nữa, thì ra không phải.
Anh đang cắt gừng trên thớt, đao to búa lớn.
Cố Khấu thò gương mặt đỏ ửng qua xem, không ngờ anh lại bất chợt hỏi: "Trương Phồn Vũ nói gì với em?"
Cố Khấu vẫn luôn muốn biết sự thật nhưng lại không dám hỏi, cô sợ đáp án không dễ nghe.
Cố Chính Tắc vừa nhắc tới chuyện này thì mặt cô tái mét như quân bài joker.
Cố Chính Tắc vừa buồn cười vừa đau lòng, "Sao em không nói anh giải thích?"
Nếu là trước kia, cô không nói lời nào thì anh cũng sẽ không truy hỏi. Nhưng thái độ của anh hòa nhã như vậy, mà cô cũng không phải gấp gáp gì mấy.
Cô nhìn mũi chân, chậm rãi nói: "Cô ấy nói cô ấy là vợ chưa cưới của anh, còn nói .. anh quen rất nhiều cô diễn viên giống như em .."
Giọng cô càng nói càng trở nên nhỏ hơn, Cố Chính Tắc càng nghe càng cảm thấy giận, dao phay bị anh dằng mạnh xuống tấm thớt, một tiếng "phanh" vang lên, anh còn cười lạnh một tiếng.
Cố Khấu sợ đến hai chân run rẩy, giống như chim cút dễ bị hù, đứng chết trân tại chỗ.
Cố Chính Tắc ném dao xong thì hối hận, cô không giống thằng em trai suốt ngày bị anh hù dọa, trái tim cô không có mạnh mẽ như vậy.
Anh xoa đầu cô: "Bị dọa rồi? Em quên chuyện đó đi, không bao giờ có chuyện như vậy xảy ra đâu."
Cố Khấu "hửm" một tiếng, đối với động tác dỗ dành không mấy thuần thục này của "bạn trai" không quen cho lắm, gương mặt chỉ hơi nóng lên một chút.
Anh cầm dao phay tiếp tục chặt, vừa nói: "Chỉ là người quen từ lúc nhỏ mà thôi. Trương Trình là cánh tay đắc lực của lão Cố, Trương Phồn Vũ là con gái của ông ấy. Sau này Trương Trì nảy sinh ý đồ xấu, lão Cố xảy ra chuyện, nhà họ Trương ôm tài sản chạy trốn ra nước ngoài, lúc đó không có cách nào truy cứu được." Lưỡi dao bén ngót cắt đôi một vị thuốc bắc, anh lắc đầu nhẹ đến mức khó có thể phát hiện ra, "Bây giờ tình hình trong nước dễ làm ăn nên cô ấy quay trở lại."
Cố Khấu không nói chuyện, trọng điểm tò mò mà cô nghe ra hoàn toàn đặt sai rồi, từ Trương Phồn Vũ bây giờ đổi thành Cố Chính Tắc.
Dép lê cô cọ cọ trên đất cả nửa ngày mới hỏi anh: "Lão Cố? Là ba của anh sao?"
Hoàn cảnh sống của cô rất đơn giản, không nghĩ ra được "xảy ra chuyện" là xảy ra chuyện gì nhưng cô không phải là người hay tọc mạch.
Cố Chính Tắc rất bình tĩnh, "Đúng vậy." Anh chỉ vào một vị trí tương đối trên bụng mình, "Có người mai phục, ông ấy đẩy cửa xuống xe, chỗ này trúng hai phát súng. Không kịp đưa đến bệnh viện đã tắt thở."

⬅ Trước Tiếp ➡