Editor: Dĩm
"Đồ dâʍ đãиɠ, em chính là bảo bối dâʍ đãиɠ, tôi muôn làm em, làm chết em!"
Hai mắt Lục Sâm hỗn loạn, đỏ ngầu, cởi bỏ vòng chân trên bàn chân trắng như ngọc của cô, để cho hai chân cô đặt lên eo rắn chắc của anh, tiếp tục công kích kịch liệt.
"A~a a..."
Cô không muốn từ chối hay hoan nghênh, nhưng hành động của anh quá thô bạo, qυყ đầυ khổng lồ chạm vào lỗ tử ©υиɠ của cô thì vẫn còn một phần bên ngoài, thật sự không thể nhét vào được.
Đôi mắt mờ sương, như bị quỷ ám, Bạch Từ có la lối cầu xin như thế nào cũng như không nghe thấy, mỗi lần anh tiếp tục tiến sâu vào tử ©υиɠ của cô, xuyên thủng tầng tầng lớp lớp chướng ngại vật.
Lục Sâm thoải mái thở dài, trong lòng thoải mái tột cùng, vừa chạm đến miệng tử ©υиɠ, tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi phun ra như nước suối, đều tiến vào tử ©υиɠ của cô.
Trong suốt quá trình này, những ngón chân trắng nõn của cô thỉnh thoảng lại cong lên, cọ xát vào tấm lưng trần như đồng của anh.
Một lúc sau, chiếc bụng phẳng lì của cô đã phồng lên và chứa đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh, hệt như một người phụ nữ mang thai ba tháng.
Cô muốn ngẩng đầu, nhưng chỉ có thể nhìn thấy bụng dưới nhô lên, cảm giác xấu hổ này khiến cô cảm thấy xấu hổ, mười ngón tay nắm lấy ga giường, dúm dó.
Nước mắt lấm tấm, cô đã đỏ mặt vì khóc, nhưng điều này không nhận được sự thương hại và yêu thương nhỏ nhoi từ anh.
Mẹ cô nói rằng nếu một người đàn ông chỉ quan tâm đến bản thân mà không quan tâm đến cảm xúc của con thì tốt hơn là nên chia tay càng sớm càng tốt, cô đã quyết định rằng mình phải rời xa anh.
Cô sẽ chia tay anh vào ngày mai.
Cô không bao giờ muốn chịu đựng nỗi đau thấu tim này nữa. Anh lạnh lùng đến mức cô không hiểu rõ về anh. Một người không chắc chắn như vậy sẽ dễ bị bạo hành gia đình sau khi kết hôn. Chắc chắn cô phải rời xa anh.
Lục Sâm nhìn cái bụng hơi nhô lên, cười như dại, đưa tay sờ sờ, sau đó đem lỗ tai dời qua: "Từ Từ, nhìn xem, nơi này thật giống con của chúng ta. sau này em sẽ sinh cho tôi một đứa bé. Không, sinh hai, một trai một gái. "
"Em nói xem, nếu để con mình nhìn chúng ta làʍ t̠ìиɦ thì như thế nào?"
Bạch Từ kinh ngạc với những gì anh nói, anh là một người điên, cô không thể ở đây nữa.
Lục Sâm mãn nguyện ôm lấy vòng eo thon thả của cô, côn ŧᏂịŧ vẫn đang cắm sâu trong lỗ huyệt của cô, dâʍ ŧᏂủy̠ căng phồng cũng không có xuất ra chút nào, cắm chặt trong tử ©υиɠ.
Cơ thể Bạch Từ khẽ run lên, cô không dám nói nữa.
Anh cứ như vậy không rút ra sao? Ngoài ra, nó rất trướng, cô phải làm gì? Nếu cô có thai thì sao?
Không chỉ cô không biết xấu hổ, cha mẹ nhạc sĩ bảo thủ của cô cũng sẽ cảm thấy mất mặt.
Nghĩ đến đây, Bạch Từ co người lại đột ngột và kẹp chặt côn ŧᏂịŧ hơn.
Lục Sâm hừ một tiếng vì bị bóp nghẹt, anh hạ tay xuống, vỗ vào mông cô.
Để nguyên còn không sao, cô càng thêm căng thẳng khi anh đánh, hoa huyệt của cô càng co rút chặt hơn.
"Bảo bối, em định bấm gãy tôi hả? Kẹp chết chồng em rồi?"
Bạch Từ lập tức ủy khuất, cô hít hít mũi, nước mắt chảy ra, hai tay vẫn bị trói trên đỉnh đầu.