Editor: Dĩm
Lục Sâm không thể nhịn được nữa.
Anh cởϊ áσ trên ra, để lộ bộ ngực cường tráng, làn da màu lúa mì, cơ bắp rõ rệt và những đường nét tinh xảo.
Nhưng khác hơn, những vết sẹo lớn nhỏ trên ngực, sau lưng vừa gây sốc vừa toát lên hơi thở nam tính.
Anh cởϊ qυầи của mình, cuối cùng đối mặt với cô một cách thẳng thắn.
Với toàn thân trần trụi, một cây gậy thịt đã dựng đứng từ lâu, như thể đang chờ tìm nhà của nó.
Cây gậy thịt đó rất tương xứng với thân hình của anh, nó lớn tới 20cm, nhìn có vẻ hơi xấu xí, cây gậy thịt màu đỏ tím, trên đó rất phức tạp, giống như hoa văn rồng, ở hai cái túi lớn phồng lên, có vẻ như nó chứa rất nhiều chất lỏng cho con cháu.
Sau khi kìm nén lâu như vậy, cuối cùng anh cũng có thể làm cô, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng của một con sói đói lao vào đòi ăn.
Anh vươn tay dạng chân của cô, hai chân đều bị anh mở ra, lộ ra hoa huyệt bí ẩn.
Anh không muốn chịu đựng nữa.
Anh muốn cho bảo bối một đêm đầu tiên không thể nào quên, bằng cách này, cô nên nhớ đến anh mãi mãi, nhớ nỗi đau anh mang lại, nhớ cảm giác côn ŧᏂịŧ của anh ra vào cơ thể cô một cách cuồng loạn, để cô không nghĩ đến những người đàn ông khác!
Hầu như không có bất kỳ màn dạo đầu nào, anh trực tiếp dùng hai tay ôm lấy đôi chân gầy của cô, mở ra hai chân của chính mình, một cách vô cùng thô lỗ và cuồng dã, anh nhét côn ŧᏂịŧ to lớn của mình vào trong lỗ hoa.
Anh muốn làm cô đau, nhớ cảm giác đau đớn, nhớ côn ŧᏂịŧ của anh.
Không bôi trơn, không dưỡng ẩm, cô đau đớn vô cùng, lông mày nhăn lại, đôi môi khẽ mím.
Đau quá!
Cô mở mắt ra, nhưng phát hiện người đàn ông trước mặt đã hòa vào cô, hoàn toàn chạm vào nhau ở một khoảng cách âm.
Tâm trí phiền muộn chợt hiện lên.
Trong tưởng tượng của cô, đêm đầu tiên nên thiêng liêng và long trọng, nên đặt vào đêm tân hôn, thay vì bị anh lừa vào biệt thự hoang vu này, bị anh trói, rồi vào một cách thô lỗ như vậy.
"Uh ~ a a a"
Nước mắt cô ứa ra ngay lập tức, trong giọng nói có tiếng khóc, mười ngón tay nắm chặt ga giường.
Cứ tưởng rằng sự cầu xin và những giọt nước mắt của cô sẽ lấy được lòng thương hại và tình yêu của anh, nhưng không ngờ rằng khi nhìn thấy cô khóc đến đỏ cả mắt, anh lại càng kích động hơn.
Nước mắt là vì anh, khóc là vì anh, và nỗi đau là vì anh.
"Hừ, Lục Quân, tôi hận anh, tôi hận anh!"
Lục Sâm run lên trước tiếng hét của cô gọi Lục Quân, con mẹ nó, lão tử thao em, em lại dám gọi tên nam nhân kia.
"Em muốn bị giáo huấn, thiếu thao? Hả?"
Anh dùng tay bóp chặt cằm cô, côn ŧᏂịŧ bên dưới vẫn cắm sâu vào lỗ huyệt, nơi tiếp giáp giữa hai người vô cùng gần gũi, da^ʍ mỹ.
Bạch Từ không thể cử động, hai tay bị trói chặt, chân cũng bị xiềng xích trói chặt.
Nước mắt như pha lê từ khóe mắt rơi xuống mang tai, mũi đỏ bừng, Lục Sâm biến sắc, từ khi lại nói những điều khó chịu như vậy với cô?
Cô bạn học của mình nói rằng một số người đàn ông bề ngoài có vẻ nghiêm túc, nhưng khi lên giường, các loại câu chửi thề sẽ phát ra từ miệng sau khi bị kích động, vì vậy cô không muốn Lục Quân như thế này.
"Anh nhẹ hơn, nhẹ hơn, được không?"
Vì thân thể của cô đã được giao cho anh nên không có gì để ý, nhưng quá trình này cũng thô bạo hơn một chút.