⬅ Trước Tiếp ➡
Editor: Dĩm
"Bảo bối đáng yêu quá, bảo bối, em trốn không thoát thì làm sao mà kiện được?"
Bạch Từ nhích người lên, cảm giác được côn ŧᏂịŧ to lớn bị cô ép ra từng chút một, vừa nhìn qυყ đầυ chui ra khỏi khoang huyệt của mình.
Lục Sâm dùng hai tay giữ thẳng eo cô và kéo cô xuống thô bạo, côn ŧᏂịŧ xuyên qua chướng ngại vật và tiến vào cơ thể cô, như thể không thể tách rời.
Cảm giác sưng tấy lại tràn đầy khiến cho hạ thể của Bạch Từ, đặc biệt là khu vực phía dưới bụng dưới, run lên bần bật, khiến hoa huyệt của cô cũng bắt đầu vặn vẹo.
Lục Sâm cảm thán, côn ŧᏂịŧ của anh dường như bị hàng ngàn con trùng kiến
ăn vào, chỗ nào cũng được bọc trong từng lớp hành lang mềm mại, vô cùng thoải mái.
"Bảo bối, nói cho tôi biết, em có phải là đồ dâʍ đãиɠ sinh không? Hả? Nhìn xem, nếu em tùy tiện di chuyển, sẽ kẹp tôi chết."
Loại ngôn ngữ ô uế này là điều cô chưa từng tiếp xúc đến khi sống dưới ảnh hưởng của sinh hoạt nghệ thuật cao.
"A~ a a a"
Cô nhắm chặt mắt lại, cô không muốn gặp lại người đàn ông không biết là ai này, khi nhìn thấy vẻ mặt u ám và hoang tưởng của anh, cô sẽ cảm thấy mình như một da^ʍ phụ.
"Biến đi! Cút đi! Đồ điên! ô ô!"
Vừa khóc, cô vừa dùng hai tay đập vào ngực anh, đối với anh mà nói, nó chả nhằm nhò gì, những gì anh gặp phải trong trận mưa đạn trước đây còn hơn thế rất nhiều.
Cô liều mạng đấm đá, điều đó càng khơi dậy ham muốn của anh, cánh tay dài vươn ra, anh trực tiếp ôm cô vào lòng.
Nơi giao nhau của hạ thể cũng đang co giật bên trong do động tác đánh của cô mà dịch trắng đυ.c chảy ra, mật dịch tràn ra trông vô cùng dâʍ đãиɠ và da^ʍ mỹ.
Thấy động tác của cô hoàn toàn không ảnh hưởng đến anh, trong lòng đột nhiên cảm thấy vô lực, vươn răng ra, hung hăng cắn vào vai anh.
Cô gần như dùng hết sức lực, mong muốn gặm rách một miếng thịt của anh.
"A!"
Lục Sâm siết chặt eo cô, trong lòng đau đớn.
Vốn dĩ ánh mắt biến đổi, chuẩn bị động thủ với cô, nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt ở khóe mắt, anh đã dừng lại.
Thật lâu sau, cô mới nới lỏng hàm răng đỏ như máu, nhìn vết răng rõ ràng mà cô để lại trên vai anh, phần da thịt bị cắn mở rộng, có dấu răng với đôi mắt đỏ ngầu rõ ràng.
"Bảo bối của tôi để lại cho tôi ấn kí tình yêu, em có biết tôi hạnh phúc như thế nào không? Hả?"
Anh cười xấu xa, nhưng đôi mắt ủ rũ đầy điên cuồng và hoang tưởng.
"Nhưng là em, sau khi biết tôi không phải Lục Quân, em như vậy mới điên cuồng sao? Ngày hôm qua ở dưới thân tôi, không phải gọi rất vui vẻ sao?"
Anh giữ vai cô bằng cả hai tay và bắt cô nhìn vào mắt mình.
Bạch Từ có chút sợ hãi, cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông nham hiểm và hung ác như vậy, nhưng nghĩ đến thân thể mình bị anh xuyên qua, cô còn sợ gì nữa?
"Đồ khốn nạn! Anh còn mặt mũi nào mà nói? Ngươi cưỡиɠ ɧϊếp tôi, còn muốn giam cầm tôi? Anh là đồ khốn kiếp!"
Cô gầm lên, cố gắng buộc tội anh về hành vi tàn bạo của mình, khóc lóc thảm thiết và giọng nói khàn khàn.
"Em có tin lão tử đánh em không?"
Anh giơ tay lên cao, như thể anh sắp tát cô.
Cô nhắm mắt lại theo phản xạ, huyệt đạo co rút dữ dội không kiểm soát được.
"Hừm!"
Anh không muốn đánh cô, anh không muốn đánh cô, anh không dùng tay đánh cô, mà là dùng côn ŧᏂịŧ to của mình để huấn luyện cô.
"Bảo bối, lại kẹp!"
Anh dùng tay vỗ vào mông cô một cái rồi phát ra âm thanh rõ ràng.
"Em muốn tôi bắn, sau đó sinh con cho tôi phải không? Hả?"
⬅ Trước Tiếp ➡