Chương 5
Bạch Tố Tố bị kíƈh thíƈh đến mức cái lỗ huyệt không thể khép lại , một dòng dâm dịƈh chảy ra.
“cô giáo, đây là cái gì? Nó ban đầu không có, tại sao nó đột nhiên vểnh ra ?”
Bạch Tố Tố bây giờ mới hiểu những gì anh đang hỏi, mặt cô đỏ ửng lên, đôi môi mím chặt.
Trìng Minh buông tay cô tiếp tục dùng lưỡi vỗ đánh trên âm hạch của cô . Sau một vài nỗ lực, Bạch Tố Tố không thể không run rẩy. Cô gần như bất lực và gần như nằm bò trên bàn.
“Chà, cô giáo không nói gi à?”
Bạch Tố Tố phải hít một hơi thật sâu, làm giảm khoáı ƈảm, để cô không rên ɾỉ khi mở miệng.
“Đó là, đó là âm hạch….. ân ..…” cô thở dốc.
Trình Minh nghe thấy con thịt cứng đến phát đau , ngón tay của anh càng đẩy nhanh hơn giọng nói của anh trầm đi vài phần . “Ồ? Vậy tại sao vừa nãy không có, giờ lại có rồi ?”
Bạch Tố Tố nghe giọng điệu ngây thơ của anh, lại hỏi câu hỏi không đứng đắn này, cơ thể cô càng có cảm giác rồi cô run rẩy trả lời “ừ, đấy là cô giáo đã bị em liếm quá sướng . Mới sẽ, mới khiến âm hạch cứng lên ……….. uhhh … “
Ngay khi những lời nói rơi xuống, có một cơn co thắt dữ dội trong lỗ huyệt, và những nếp gấp bên trong đang điên cuồng cô rút, cọ xát, và một cô mật dịch phun ra.
“cô giáo lên đỉnh sớm vậy?”
Bạch Tố Tố gần như khóc vì xấu hổ, đôi mắt ướt đẫm. Cô cảm thấy đau khổ. Rõ ràng đó không phải là lỗi của cô. Tại sao cô phải bị đối xử như vậy?
Cô giáo làm gia sư của em đi
Ngay khi Trình Minh nhìn thấy mật dịch của cô phun ra , anh liền mở miệng tiếp , liếm nó vài lần, lấy ra chiếc khăn tay từ trong túi, lau cho cô một vòng trước khi bò ra khỏi gầm bàn.
Thấy cô giáo khóc trên bàn do bị anh làm , anh cảm thấy có chút tội lỗi. "Cô ơi , em có nên ra ngoài trước không?" Khi anh nói xong, anh thấy Bạch Tố Tố cười khúc khích và phớt lờ anh ta. Anh gãi đầu và cởi áo khóac ra. Buộc ngang eo che đi côn thịt đang đứng thẳng , rút lui ra ngòai.
Bạch Tố Tố đợi khóa cảm bớt đi 1 lúc liền lấy khăn lau ướt trong túi ra tự lâu chùi Nghe thấy giọng nói của các giáo viên trong hành lang, cô nhanh chóng mặc đồ lót và váy.
Cả ngày hôm nay, cô cảm thấy khó chịụ May mắn thay, hôm nay bắt đầu nhập học, Không có nhiệm vụ gì, và đó không phải là vấn đề lớn.
Vào buổi tối sau giờ làm việc, cô nhận được một cuộc gọi từ Hiệu trưởng Trình và yêu cầu cô đi đến tòa nhà hành chính 1 chuyến.
"Cốc , cốc, cốc " Bạch Tố Tố hít một hơi thật sâu và gõ cửa văn phòng.
Nghe xong tiếng trả lời, cô đẩy cửa mở.
Tuy nhiên, trong văn phòng ngoài hiệu trưởng còn có một người không nên xuất hiện.
Khoảnh khắc cô nhìn thấy Trình Minh, cô vô thức nghĩ về việc của họ đã bị phát hiện
Nhưng định lại thần sắc, thay Trình Minh đang ngồi vắt chân lên ghế và đang ăn một quả táo trên ghế sofa, một cái nhìn tự mãn thoải mái, và thậm chí thấy cô nhìn qua còn nháy mắt.
Cô mím môi, không nhìn anh và đi đến bàn của hiệu trưởng, "Hiệu trưởng, ngài tìm tôi à?"
Hiệu trưởng Trình ngước mắt lên và mỉm cười dịu dàng. "Cô giáo Bạch đến rồi , xin mời ngồi " Ông quay đầu lại và nói với Trình Minh, "Đi rót một ly nước cho cô giáo Bạch nhanh lên, không có quy tắc gì "
"Đây là con chó Trinh Minh , tôi nghe nói hôm nay nó bị gọi tới văn phòng của cô giáo Bạch?" Hiệu trưởng Trình vẫn mỉm cười.