⬅ Trước Tiếp ➡

Nghe xong điều này Trình Minh dừng bước. Cậu nhìn về phía Bai Tố Tố cười lạnh. Lưỡi cậu liếm răng trước, như thể nhổ lời nói ra. "Giúp tôi xin nghỉ buổi chiều " "
"Trình ca , cậu , đừng kích động a "
Trình Minh nhếch khóe mieng cười, quay đầu lại nhìn hai người họ, chơi trong hiệp hai, dường như cậu như bị quỷ ám, không thể đánh kẻ thù, cũng không thể chút giận lên bạn bè của mình, mọi người không dám khiêu khích cậu, chỉ có thể nín thở , Xem cậu ta điên cuồng ném bóng. “
Cuối cùng, khi Chủ nhiệm Trương rời đi, Bạch Tố Tố đã đứng tại chỗ một lúc rồi mơi bước đến sân bóng. Vì sự tức giận của Trịnh Minh , trò chơi này đã kết thúc sớm.
Sư cậu nhẹ chút....
Những sân bóng xung quanh rất sôi động, chỉ có sân này yên tĩnh, thỉnh thoảng một hoặc hai cô bé đi ngang qua, không dám nói to.
Bạch Tố Tố nhìn thiếu niên ngồi dưới cái rổ bóng rổ, cậu thế mà lại hơi bất lực một lúc.
Cô mím môi cười, trước khi đến gần vài bước, cô nghe thấy giọng nói khàn khàn của thiếu niên "Tại sao bây giờ cô mới đến?"
Cô vô thức cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng khi nghĩ về nó một cách cẩn thận, Trinh Minh có thể là cảm thấy mệt mỏi. Cô chỉnh lại váy rồi ngồi cạnh cậu nói "Đi ra ngoài thì gặp chủ nhiệm Trương nên nói vài câu ."
Đây chính là chọc vào tổ ong aaa Trình Minh quay đầu lại cùng một lúc, đôi mắt hung ác của cau trông như con sói đói. Cậu làm Bạch Tố Tố ngạc nhiên. "Sao nào lại muốn bò lên hắn ta?"
Bạch Tố Tố lùi lại một bước theo tiềm thức, rồi đặt tay xuống đất, nhưng bị Trình Minh ấn mạnh. "Muốn chạy trốn ?"
Cô nuốt nước bọt cứng rắn nói "Chúng tôi chỉ là đồng nghiệp, tôi là người mới, chủ nhiệm Trương là cấp trên của tôi, nói chuyện với tôi là chuyện bình thường."
Trình Minh khịt mũi, "cô nghĩ nó bình thường ? Nhưng người đàn ông đó hận không thể dán đôi mắt của hắn lên người cô "
Bạch Tố Tố nhận ra có gì đó không ổn. Cô hơi nhíu mày. "Trình Minh, cậu bị cái quái gì vậy? Có phải cậu ..."
Còn chưa nói xong, Trình Minh nắm chặt ttaycô ấn đi "sưư ..., nhẹ chút... "
Không đợi cô dịu lại, tay cô bị kéo mạnh lên Trinh Minh g nắm lấy cánh tay cô sải bước về phía trước.
Bạch Tố Tố bị kéo đến liêu xiêu, cô đánh mắt nhìn xung quanh thấy có người đi qua đây ,cô cực kì sợ hãi nhỏ giọng nói " cậu buông tay ra đi Làm ơn "
Đôi môi của Trinh Minh siết chặt thành một đường, chỉ sải bước về phía trước.
Để không khiến bản thân trở nên quá nhếch nhác, quá kì quái, Bạch Tố Tố cô chỉ có thể chạy bước nhỏ theo cậu, trong thời gian đó cô cứ năn nỉ để Trình Minh buông tay, nhưng cô không nhận được bất cứ phản ứng gì.
Hai người họ đi bộ đến cổng trường. Bạch Tố Tố thực sự rất khó chịụ "Nếu cậu không buông tay, tôi sẽ từ chức, không bao giờ muốn gặp lại cậu nữa "
Trình Minh lắc người quay mặt lại "Đây là những gì cô muốn nói?"
Đôi mắt của Bạch Tố Tố lóe lên, đối mặt với Trình Minh, cô luôn có lý trí. "Tôi, tôi có việc phải làm vào buổi chiềụ Cậu có thể đi trước, bình tĩnh lại . Có vấn đề là gì, mình ổn định rồi nói có được không?"
Trình Minh chế nhạo, đây mới buông tay đang giữ cánh tay cô rồi nhìn xuống, thấy rằng cổ tay cô có một vết bầm tím. Cậu đột nhiên quay mặt lại nói "đi theo em "
Bạch Tố Tố sợ cậu sẽ làm những điều ngu ngốc, vì vậy cô phải theo sát cậụ " đươc đuơc được, vậy thì nhất định phải quay lại trước khi đến giờ vào lớp."


⬅ Trước Tiếp ➡