Ở Đông Bắc không thịnh hành cách gọi là đàn anh, đây là lần đầu nghe thấy hai chữ này rơi xuống người anh.
Giọng điệu Giang Nam của cô gái nhỏ vừa nhẹ nhàng lại dễ nghe, Cố Thừa Viêm giống như trúng tà, câu nói “Chúng ta cùng khoá, đều là sinh viên năm nhất” bất giác không nói thành lời.
Dù sao không cùng khoa, cô sẽ không biết được chân tướng.
Đã không làm thì thôi, mà đã làm thì nên làm tới cùng.
Đôi mắt Cố Thừa Viêm rủ xuống một nửa, anh tiến gần cô thêm chút, không biết xấu hổ mà đưa ra yêu cầu “Không nghe rõ, em gọi lại lần nữa?”
Sau khi gọi xong lần thứ ba, Tần Ấu Âm cảm giác có gì đó không đúng, dứt khoát nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không để ý tới anh nữa.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Nhiệt độ càng lúc càng tăng cao, xe bus lắc lư chạy qua các con đường lớn nhỏ trong thành phố. Đại Y nằm gần như là bến đỗ cuối cùng, những người sót lại trên xe căn bản đều là sinh viên.
Tần Ấu Âm có thói quen là người xuống xe cuối cùng, Cố Thừa Viêm cũng không vội vàng, cứ ngồi một chỗ cùng cô, nhưng hai tay ngược lại không hề rảnh rỗi, Wechat của anh bị Trần Niên khủng bố đến mức chỉ muốn trực tiếp kéo cậu ta vào danh sách đen.
“Em đã sớm đến nơi rồi. Còn dẫn theo đoàn anh em đứng chờ sẵn ở cổng trường, cùng chứng kiến Viêm ca của chúng ta giúp mỹ nữ xinh đẹp xách vali đó.”
“Còn có cả mấy chị em hâm mộ anh từ hồi cấp Hai, đều tới chứng kiến xem khẩu vị của Viêm ca rốt cuộc là thế nào, để sau này biết mà cố gắng hơn nữa.”
“Không phải là anh cho rằng Đại Y không ai biết đến anh chứ? Vậy thì Viêm ca, anh đối với bản thân đúng là không quá hiểu biết rồi. Hôm nay, chỉ cần anh vừa xuống xe, đảm bảo không tới buổi tối, chuyện anh có đối tượng cả trường đều sẽ biết.”
Cố Thừa Viêm vuốt màn hình, đáp lại ba từ ngắn gọn.
“Lập tức cút ”
Ba giây sau, Trần Niên nói “Ồ.”
Lúc xuống xe, cốp xe đang mở, đứng bên cạnh Tần Ấu Âm là thiếu niên tuấn tú ban nãy.
Anh liếc nhìn Tần Ấu Âm đang tới gần, lại nhìn vào chiếc vali lớn còn sót lại duy nhất bên trong “Của em sao?”
Tần Ấu Âm gật đầu, khom người lấy, nam sinh nhanh hơn một bước, dịu dàng nói “Để anh giúp em.”
Cánh tay duỗi ra vừa chạm tới mép vali thì đã có người khác còn nhanh hơn, nắm lấy tay cầm của vali rồi kéo ra ngoài một cách nhẹ nhàng.
Cố Thừa Viêm không hiểu vì sao, anh chỉ trả lời tin nhắn hai ba giây, bên này đã có người dám lợi dụng sơ hở.
Tiểu móng giò vậy mà khá được yêu thích nhỉ?
Cố Thừa Viêm nhìn bánh xe đã gãy, trực tiếp nhấc chiếc vali đi về phía cổng trường. Đi vài bước, phát hiện đằng sau không có động tĩnh, quay đầu lại nhìn thì thấy Tần Ấu Âm vẫn đang ngơ ngác tại chỗ.
“Tần Ấu Âm.” Cái tên xa lạ nhanh chóng trở nên quen thuộc, “Không đi báo danh?”
“Đi, đi…” Tần Ấu Âm đuổi theo, balo sau lưng khẽ đung đưa. Cô bối rối, “Nhưng mà, anh không mang theo hành lý à? Sao…”
Cố Thừa Viêm sắc mặt nhàn nhạt, hàm hồ đáp “Anh đâu phải tân sinh viên, đương nhiên không có hành lý, đến cả cái này ”
Anh khẽ gõ vào vali, nói “Cũng đã hỏng rồi, tiện tay giúp đàn em một chút, không được hay sao?”
Tần Ấu Âm “Vậy quá làm phiền anh rồi…”