⬅ Trước Tiếp ➡
Thân ảnh thiếu nữ gầy guộc, làn da trắng hơn kem, trên người mặc một chiếc áo khoác xám nhạt và chân váy xếp ly ngắn, đôi chân nhỏ nhắn còn chưa bằng một bắp tay.
… Cmn cô gái nhỏ này hoá ra là sinh viên Đại học?
Lại còn cùng trường với anh
Tần Ấu Âm mím môi, đặt giấy nhập học kèm theo chứng minh thư đặt chung một chỗ, im lặng chứng minh.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Dưới sức ép của Cố Thừa Viêm, người đàn ông vội vàng xin lỗi, đi đến băng chuyền tìm một chiếc vali giống hệt, sau đó nhanh chóng tránh khỏi ánh mắt mọi người rồi rời đi.
Tần Ấu Âm lúc này mới quỵ xuống xoa bóp bờ vai đau nhức của mình, qua một lát, cô đứng dậy cúi đầu với Cố Thừa Viêm “Cảm, cảm ơn anh ”
Cố Thừa Viêm cởi mũ lưỡi trai, đôi mắt mang theo ý cười nhìn cô.
Một ngày nói với anh hai lần cảm ơn, đến cách nói lắp cũng không thay đổi.
Anh hỏi “Lần đầu đến Đông Bắc?”
Tần Ấu Âm khẽ gật đầu, vẫn không nhìn thẳng vào anh.
Cố Thừa Viêm rủ mắt “Đông Bắc là nơi khá tốt, đừng để một hai người làm ảnh hưởng đến tâm tình.”
Nói xong, anh đột nhiên hơi khom người, đối diện thẳng với cô gái hai tay ôm đầu gối. Tần Ấu Âm bị bóng đen cao lớn bao phủ liền giật mình, không khỏi ngẩng đầu nhìn lên.
Cố Thừa Viêm nhìn chằm chằm vào mắt cô, thanh âm nhàn nhạt “Em gái, đến nơi này rồi đừng có nhìn đâu cũng sợ. Dù sao nên nhớ kĩ vị ân nhân trước mắt này, sau này gặp lại đừng quên chào hỏi một câụ”
Anh đứng thẳng người dậy, đội mũ lên, hướng về phía Trần Niên móc ngón tay “Đi thôi.”
Trần Niên gật gà gật gù theo sau “Được đó, em đã nói rồi mà, anh làm sao mà không có đối tượng nào được, hoá ra là do mấy em gái Đông Bắc không thoả mãn được khẩu vị của anh ”
Cho đến khi âm thanh “Bớt cmn nói nhảm” biến mất, đại sảnh sân bay khôi phục náo nhiệt, Tần Ấu Âm mới chớp mắt bừng tỉnh.
Ân nhân vừa rồi…
Có phải lại nói bậy không?
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Tần Ấu Âm dùng lực vỗ lên khuôn mặt mình, nghĩ đến điều gì quan trọng hơn, cô rút điện thoại từ trong túi ra. Màn hình tối đen, mục thông báo trống trơn, không có bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào.
Xảy ra chuyện như vậy, cô đã xuống máy bay được nửa tiếng.
Theo lý mà nói ba cô nên sớm xuất hiện ở đây rồi, ít nhất cũng nên hỏi cô đang ở đâu mới phải.
Cô bật đi bật lại thanh khoá của màn hình, nhịn không được mà chủ động gọi đi một cuộc.
Không ai nghe máy.
Gọi lần nữa, kết quả không có gì thay đổi.
Tần Ấu Âm đẩy vali đến bên tường, ngồi xuống im lặng chờ đợi.
Trước khi cất cánh, ba cô đã hứa nhất định sẽ đến sân bay đón cô, cùng cô tới trường nhập học. Cô tin điều này, mới có dũng khí vượt hàng nghìn km để tới đây.
Tần Ấu Âm đếm trên dưới năm trăm lần, màn hình điện thoại cuối cùng cũng nhấp nháy, mắt cô sáng rực lên, vội vàng nghe điện. Còn chưa kịp nói, đã nghe thấy giọng nói gấp gáp từ đầu dây bên kia “Âm Âm, ba đang có một vụ án cần giải quyết, thật sự không cách nào đến nước, con tự mình tới trường ”
Câu còn chưa nói hết, đã vội vã ngắt máy, khi gọi lại đã biến thành hai tiếng tút tút bận rộn.

⬅ Trước Tiếp ➡