Trán Tần Ấu Âm tựa sát vách ngăn, cả người bọc tròn như con tằm nhỏ, cong người khó chịu trong giấc mộng.
Nữ tiếp viên mỉm cười, lặp lại “Quý khách ơi?”
Tần Ấu Âm lúc này mới bừng tỉnh, ngây người chớp chớp đôi mắt ướt át, cuối cùng cũng có phản ứng. Cô đỏ mặt trả lại chăn, thì thầm như vừa phạm phải lỗi sai “Thật xin lỗi…”
Cố Thừa Viêm ngồi sau chứng kiến toàn bộ quá trình, uể oải nhướng mày.
Cô gái nhỏ này, sao lại nhút nhát như vậy?
Nhìn qua, không giống người Đông Bắc.
Máy bay từ từ hạ cánh, Trần Niên xách túi chuẩn bị chen chúc vào đám đông “Đi thôi, Viêm ca.”
Cố Thừa Viêm không nhúc nhích “Chờ một chút.”
Anh hiếm khi nảy sinh chút tò mò, muốn biết tiểu móng giò rụt rè này rốt cuộc trông như thế nào.
Năm phút sau, toàn bộ hành khách gần như đều đã rời khỏi cabin, lối đi thông thoáng, cô gái nhỏ ngồi hàng ghế trước mới chậm rãi đứng dậy, ngón tay thon thả trắng nõn vuốt nhẹ mái tóc ngắn đến cổ, cúi đầu rời khỏi chỗ.
Cố Thừa Viêm đứng dậy, vốn dĩ muốn đuổi kịp cô, nhưng giữa đường lại xuất hiện hai gã đàn ông mập mạp chen hàng.
Trần Niên phát hiện vấn đề, nheo mắt “Hôm nay anh làm sao thế, cứ như bị trúng tà vậy, không phải là nhìn trúng cô gái nào rồi chứ?”
Cố Thừa Viêm phớt lờ cậu ta, tận dụng lợi thế chiều cao, tầm mắt dễ dàng vượt qua các chướng ngại vật, tìm được cô gái nhỏ.
Cô cặp một bên tóc, để lộ ra vành tai trắng sáng. Nghiêng đầu thêm chút, lại nhìn thấy khuôn mặt an tĩnh đang được ánh mắt trời chiếu vào của cô, thời khắc đó anh cảm nhận được, tầm mắt như bị bao phủ bởi một bức tranh thuỷ mặc.
Lông mi dài khẽ run, sống mũi cao thẳng, môi hơi hé mở, đôi mắt tròn long lanh.
Yết hầu Cố Thừa Viêm nhẹ nhàng chuyển động, cong ngón trỏ đặt lên môi, ho khan một tiếng, theo bản năng quay mặt sang chỗ khác.
…… Móng giò cái gì chứ?
Người ta là một thiếu nữ xinh đẹp tràn đầy hơi thở thanh xuân, dáng dấp cao đến vai anh, gầy gò bé nhỏ như một nữ sinh mới học cấp Hai.
Cố Thừa Viêm nhíu chặt mày, trong lòng bình ổn vài giây, nhưng góc nghiêng của cô gái nhỏ lại không ngừng xuất hiện trong đầu anh. Anh không nhịn được lại nhìn về phía đó, cô gái nhỏ đã rời khỏi cabin, đôi chân thoăn thoát đi xuống, dáng người nhỏ bé thu mình trong chiếc xe bus đưa đón đông đúc.
Sau khi cô bước vào, cánh cửa lập tức đóng lại, khởi động đi thẳng.
Cố Thừa Viêm nhìn theo bóng dáng chiếc xe đang chuyển động dưới cái nắng oi ả, trước mắt là một hàng dấu chấm hỏi.
…… Đây cmn là tình huống gì?
Không phải là nhút nhát sao?
Nhút nhát còn chen chúc vào cái xe đông người như thế?
Không biết rằng chuyến sau lập tức sẽ tới à?
Vốn dĩ tưởng rằng có thể cùng cô đợi xe, đột nhiên thấy mình tựa như kẻ ngốc bị đơn phương bỏ lại.
Buổi trưa cuối hè, nhiệt độ nóng bức như thiêu đốt.
Rời khỏi điều hoà trên máy bay, chuyển tới chiếc xe đông kín người, đúng là hai thái cực hoàn toàn khác nhaụ
Tần Ấu Âm thật sự không biết đằng sau còn một chiếc xe nữa, cô bám vào thành cửa xe, tránh đám đông hết mức có thể.
Chuông điện thoại trong túi vang lên, cô hít thở còn không xong, vội vàng nhận máy “Dì nhỏ…”
“Bé con, đi đường có thuận lợi không? Không sợ chứ?”
Tần Ấu Âm ngoan ngoãn đáp “Đều ổn ạ.”