“Tốt, đương nhiên tốt Em không những chia trứng gà của em cho chị ăn mà thi thoảng còn gọi chị tới nhà em ăn cơm, tặng rau xanh, tặng thịt khô cho chị, chị phát sốt em cũng gọi anh trai em cõng chị tới công xã chữa bệnh… Em đối xử tốt với chị, chị đều nhớ hết ” Hoàng Quảng Linh bước lại gần, nói với cô một cách chân thành “Lê Tử, em còn thân hơn cả chị em ruột của chị, đợi chị về thành phố rồi, chị nhất định sẽ báo đáp em tử tế ”
Nhưng Lý Thanh Lê lại thờ ơ, lớn tiếng chất vấn cô ta với gương mặt lạnh lùng “Nếu em đã tốt với chị, vậy tại sao chị còn nói xấu em?”
Phản ứng của Hoàng Quảng Linh rất lớn, tức đến mức mặt mày đỏ bừng “Lê Tử, nói cho chị biết là kẻ nào nói vớ vẩn bên tai em? Chị sẽ đi kéo rách miệng nó ngay Đây hoàn toàn là vu tội, là nói dối Chị xin thề với em, nếu như chị từng nói lời nào xấu xa về em với bất cứ ai, vậy cả đời này chị phải ở lại đại đội, suốt đời không về được thành phố ”
Lời thề này cũng không thể nói là không độc, nhưng Lý Thanh Lê lại không coi là chuyện to tát gì, nếu như trong tiểu thuyết nói đều là sự thật vậy thì thanh niên trí thức về quê tham gia sản xuất sớm muộn gì cũng sẽ về thành phố, thề thốt có tác dụng mẹ gì đâu?
Cô hơi híp mắt, giả bộ nói một cách vô cùng chắc chắn “Chị không nói với người khác nhưng chị đều viết vào trong nhật ký chứ gì ”
Trái tim của Hoàng Quảng Linh lập tức đập loạn, nhưng nghĩ đến ngày thường đầu óc của Lý Thanh Lê không tốt cho lắm, cô ta tùy tiện nói vài câu đã có thể lừa được, hơn nữa nhật ký của cô ta vốn được cất bí mật, Lý Thanh Lê hoàn toàn không có cơ hội nhìn thấy, về phần tại sao cô biết chuyện mình viết nhật ký này, có khả năng là nghe thanh niên trí thức nữ ở cùng ký túc xá nói, dù sao mình chắc chắn không có khả năng chủ động nhắc đến chuyện này với Lý Thanh Lê.
Trong lòng Hoàng Quảng Linh hơi an tâm một chút, rất nhanh đã bình tĩnh lại, lộ ra vẻ mặt vô cùng buồn bã “Lê Tử, em nói những lời này là đang đâm vào tim chị đấy Chị về quê tham gia sản xuất từ năm mười sáu tuổi, chớp mắt cái đã năm năm trôi qua, chị và em có thể tính là cùng nhau trưởng thành Chị coi em như chị em ruột thịt và chị cho rằng em cũng thế, nhưng ai ngờ trong lòng em chị lại chính là một người thậm tệ như vậy… chị… chị sống còn có ích gì nữa?”
Nói xong hai tay của cô ta ôm mặt, quay người rời đi, khóc đến mức hai vai đều đang run rẩy.
Nếu là bình thường, Lý Thanh Lê đã sớm chạy qua đó an ủi Hoàng Quảng Linh, trên cô có đến năm anh trai, tuổi tác chênh lệch lại lớn, từ lúc kết bạn với Hoàng Quang Linh về quê tham gia sản xuất, hai người không có gì không nói với nhau, tính cách của Hoàng Quảng Linh tốt, biết bao dung cho người khác cho nên mối quan hệ giữa hai người mới càng ngày càng thân thiết, bằng không Lý Thanh Lê cũng sẽ không tặng đồ ăn đồ uống cho người ta trong khi bản thân mình tham lam như vậy.
Nhưng lúc này trong đầu cô chỉ có tám chữ vẫn luôn tuần hoàn lặp lại Vừa béo vừa lười, vừa ngu vừa xấu…
Lời mở đầu trong quyển tiểu thuyết Tình yêu ngọt ngào năm bảy mươi là sau khi nữ chính Tô Nhân trồng vội gặt vội đập đầu hôn mê, khi tỉnh lại đã khôi phục ký ức của kiếp trước, sau đó anh năm của cô là Lý Thành Dương cũng chính là nam chính trong quyển sách đó xuất ngũ về nhà, rồi yêu hận tình thù của hai người chính thức bắt đầu từ đây.