⬅ Trước Tiếp ➡
Xung quanh truyền tới tiếng nín cười hoặc cao hoặc thấp.
Động tác đang ăn cơm của bà Điêu dừng lại, da mặt căng ra, ánh mắt bất thiện “Hôm nọ em gái mày mệt, hôm qua có hơi không thoải mái, ngủ thêm một lúc đã làm sao? Một người làm anh như mày không biết quan tâm hỏi han em thì thôi còn ở đó mà nói mát à ”
Cậu hai Lý xua tay xin tha “Được rồi được rồi, em gái nhà mình một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày thì có ba trăm ngày không thoải mái, con sớm nên biết mới phải.”
Cậu cả Lý liếc mắt ra hiệu với anh ta với vẻ bất đắc dĩ, đám người cậu ba Lý lại đều lén cười, nhìn cậu hai Lý dũng cảm đáng khen bằng ánh mắt khen ngợi.
Lý Đại Bảo ngồi trên cái ghế gỗ nhỏ không phù hợp với thể hình của mình không nhịn được mà “phụt” một tiếng bật cười, không ngờ lại phun ra mấy hạt cơm, cậu bé không nỡ lãng phí, lấy tay quẹt mấy hạt cơm bên khóe miệng nhét vào trong mồm, rồi mới bảo “Chú hai, chú nói lời này quá đúng ”
Bà Điêu trừng mắt nhìn Lý Đại Bảo ngược lại không mắng cậu bé, dù sao người xưa nói Con trai nhỏ, cháu trai lớn là mạng/ gốc của ông già, Lý Đại Bảo thân là trưởng tôn của nhà họ Lý nên vẫn có chút ưu đãi ở chỗ bà Điêụ”
Ông Lý nhận ra sau “a” một tiếng “Các con đang nói gì thế? Tiểu Lục làm sao? Thằng hai nói cùng nhau tiến bộ là có ý gì?”
Đám người nhà họ Lý bao gồm cả bà Điêu “…”
Được rồi, khỏi cần nói, tối qua khi họp ông già/ cha/ ông nội nhà mình lại ngủ rồi.
“Cô út đã sớm dậy rồi ạ…” Lý Nhị Nha đứng dưới mái hiên bên ngoài nhà chính đột nhiên nhỏ giọng nói một câụ
“Cái gì?” Mọi người kinh ngạc.
“Khi cháu cho heo ăn thấy một mình cô út ra ngoài, bây giờ vẫn chưa trở về.”
Chị ba Lý vỗ mu bàn tay vào lòng bàn tay, đoán bừa “Con biết rồi, chắc chắn em gái ra hố xí bên ngoài ngồi đây mà, hôm qua cô út ăn nhiều thịt quá ”
Mọi người bừng tỉnh hiểu ra sau đó chấp nhận sâu sắc, ngay cả bà Điêu cũng không nói gì, chỉ có chị tư Lý Vương Xảo Lệ là nhíu mày, giơ tay phẩy hai cái bên chóp mũi.
Mà lúc này, Lý Thanh Lê mà người nhà họ Lý cho rằng đang đi nhà xí lại xuất hiện ở nhà anh họ cô, cũng chính là trong sân nhà Lý Thành Năng, đại đội trưởng đội sản xuất.
“… Lê Tử, những lời mà em nói là thật sao?” Lý Thành Năng mặc quần áo lao động màu lam, lông mày vừa đen vừa dày, tinh thần sáng lạn, trầm giọng hỏi.
Lý Thanh Lê tự tìm một cái ghế nhỏ ngồi xuống, gương mặt tròn trắng trẻo phồng lên, đôi mắt to trong suốt chớp vài cái, bộ dáng vô cùng tủi thân.
“Anh ba, nếu không phải em thật sự không nuốt trôi cục tức này thì em cũng sẽ không chủ động vạch khuyết điểm của mình Em ngu nhưng bọn họ cũng không thể chơi em như vậy được Một người hai người chỉ vì ăn một miếng ngon mà đều tới lôi kéo làm quen, lừa tình cảm của em, coi em thành khỉ mà giỡn sao? Nếu không phải em phát hiện ra sớm thì hai người bọn họ còn định thế nào nữa, một người ở nhà em lừa ăn lừa uống lừa đến khi về thành phố, một người không chỉ lừa ăn lừa uống còn muốn lừa cả bản thân em đi? Bọn họ cũng thật sự độc ác ”
“Hành động như vậy của bọn họ chính là đầu cơ trục lợi, hại tình cảm của đồng chí nữ, phá hỏng sự đoàn kết của nhân dân, rõ ràng chính là một đồng chí xấu ”
“Anh ba, em là em họ của anh, bọn họ đối xử với em như vậy cũng là không coi anh ra gì, anh nhất định phải làm chủ thay em ”
⬅ Trước Tiếp ➡