⬅ Trước Tiếp ➡
Trong đầu Lý Thanh Lê vẫn còn bị ám ảnh bởi đoạn ngắn Tình yêu ngọt ngào năm bảy mươi trong mơ nên không nói gì, bà Điêu ngầm hiểu là con gái đã hiểu rồi mới vỗ đùi một cái “Cái này mẹ xử lý giúp con, sau này con không cần đi nữa, dù sao lúa không đến mấy ngày cũng không gặt xong được, anh trai chị dâu, cháu trai cháu gái của con một đống đấy, thiếu mất mình con cũng chẳng sao.”
Lý Thanh Lê lấy lại bình tĩnh, cảm thấy câu này không sai mới miễng cưỡng nhoẻn miệng cười, hiện ra cái hai cái lúm đồng tiền nhỏ bên khóe miệng “Vẫn là mẹ thương con ”
“Mẹ chỉ có một đứa con gái là con, lớn lên xinh xắn lại được người yêu thích, mẹ không thương con thì thương ai đây? Bây giờ mẹ về phòng lấy trứng gà cho con ” Nói xong bà ta xoay người đi về phòng mình.
Sau khi bà Điêu rời đi, trong phòng chỉ còn lại một mình Lý Thanh Lê, cô ngồi ở đầu giường phe phẩy quạt, càng nghĩ trong lòng càng thấy bất an.
Quyển tiểu thuyết đó thật sự chỉ là giấc mơ của cô thôi sao? Lý Thanh Lê rất nghi ngờ.
Khi con người ở trong mơ sẽ không thể phân biệt được ranh giới giữa hiện thực và giấc mơ, nhưng dưới tình huống tỉnh táo, toàn bộ mọi chuyện xảy ra trong mơ sẽ dần dần trở nên mơ hồ thẳng đến khi hoàn toàn quên mất, cho dù nhớ được rất ít về mấy đoạn có ấn tượng sâu sắc thì vẫn có thể phân biệt được đó là hư ảo mà không phải là thật.
Nhưng giấc mơ vừa rồi của cô thật sự quá rõ ràng, cũng quá chân thật, chân thật đến mức như thể một khắc trước đó cô thật sự đang đọc sách, và thực đến mức ngay cả đường vân của trang giấy tiểu thuyết cô cũng nhớ rõ được, bằng không cô sẽ không sợ chết khiếp, cũng giận gần chết chỉ vì sự xuất hiện của một quyển tiểu thuyết trong mơ.
Trong lòng cô thấp thoáng quẩn quanh một loại cảm giác không thể nói rõ, tuy rằng hoang đường vô lý nhưng cô cảm thấy quyển Tình yêu ngọt ngào năm bảy mươi trong mơ đó có khả năng là thật
Nghĩ đến đây cô lại càng sợ hãi hơn, đánh giá của quyển tiểu thuyết đó về cô đúng là lời ít mà ý nhiều, chỉ có tám chữ, vừa lười vừa béo, vừa ngu vừa xấu
Thôi bỏ mẹ rồi
Lý Thanh Lê lại nghĩ ngợi một lúc, để chứng thực quyển tiểu thuyết là thứ bịa đặt không có căn cứ và để chứng minh tám chữ đó là sai, cô phải nhanh chóng nghĩ cách chứng thực sự thật giả trong quyển tiểu thuyết này mới được, bằng không tối nay cô chắc chắn không ngủ được mất.
Trong lòng Lý Thanh Lê vốn chưa bao giờ giấu được tâm sự hiếm khi lại có chuyện phiền não, nhưng xưa nay dạ dày tốt của cô chưa từng đứt mắt xích, vừa ngửi thấy mùi hành phi thơm nức mũi xào với trứng gà đã tới giải quyết xong một bát cơm to và một bát cháo lớn, sau đó cô lau miệng, đội mũ rơm đi ra sân.
Về phần rửa bát, đây không phải là chuyện của cô, vai vế của cô bày ngay ra ở đó
Phía tây và phía đông đội sản xuất thứ hai đều là núi, ở giữa là một đồng bằng rộng lớn, có một con sông chảy từ tây bắc đến đông nam xuyên qua đại đội, vì toàn bộ địa thế ở đội sản xuất cao ở phía tây và bắc, còn thấp ở phía nam và đông, cho nên phần lớn gia đình đều định cư ở ven bờ phía bắc sông Tiểu Uông, nhà Lý Thanh Lê cũng không ngoại lệ.
Lý Thanh Lê ra khỏi nhà đi thêm một đoạn đường về phía nam chính là sông Tiểu Uông, qua cây cầu gỗ chưa được vài bước chính là ký túc xá tập thể của thanh niên trí thức, nói là ký túc xá nhưng thật ra chỉ là một ngôi nhà tranh cũ kỹ hoang phế được tu sửa lại mà thôi, vừa cũ vừa tàn, mỗi khi trái gió trở trời đều rất giống ngọn cỏ đầu tường, gió bên nào lớn thì nghiêng bên đó.
⬅ Trước Tiếp ➡