Trước ánh mắt của bao người, chỉ thấy Lý Thanh Lê không biết móc từ đâu ra một tờ giấy, cô kê sát bên đèn dầu, cẩn thận nhận rõ một lúc, sau đó ánh mắt vượt qua bà Điêu rơi lên người ông Lý “Đầu tiên là cha… cha, việc quan trọng nhất của cha là ngủ ít một chút, nghĩ nhiều hơn đi, con cũng nghe người nói ngủ quá nhiều không tốt cho đầu óc. Còn nữa, chuyện trong nhà cha cũng nên quản lý, sau này mẹ gặp chuyện còn có thể tìm cha xin ý kiến, còn nữa cha chính là chủ của gia đình chúng ta, con và các anh còn phải trông cậy vào cha đấy ”
Trong tiểu thuyết, ông Lý ỷ lại vào bà Lý hơn bốn mươi năm, chuyện trong nhà một mực mặc kệ, sau này bà Điêu hơn sáu mươi tuổi đã đi, ông Lý cơ thể cường tráng không có người đáng tin cậy, làm việc không có chủ ý, cũng sống không hòa hợp với con trai con dâu, lúc tuổi già sống rất đáng lo.
Ông Lý vui tươi hớn hở, hỏi trong sự lâng lâng “Bà nó, bà nói xem có phải tôi nên nghe tiểu Lục không, ngủ ít quản nhiều việc?”
Bà Điêu giơ tay nhéo eo ông Lý “Lão già chết tiệt, ông tỉnh đã rồi lại nói sau đi nhé Trời sập xuống vẫn còn muốn ngủ cũng không biết là ai đâu?”
Lý Thanh Lê liếc mắt nhìn tay bà Điêu, sau đó lắc đầu thở dài “Mẹ, mẹ chỉ cần làm hai việc thôi, không đánh người không mắng người, tranh thủ làm một bà lão hòa ái dễ gần, có được không?”
Trong tiểu thuyết, bà Điêu cứ hở tí là chửi con trai, chửi xong con trai lại đến chửi con dâu, chửi xong con dâu chuyển qua chửi cháu trai cháu gái, ngày nào cũng tuần hoàn như vậy không biết mệt, giá trị thù hận kéo đến đầy ắp. Hiển nhiên cuối cùng là con trai lục đục, con dâu chán ghét, cháu trai cháu gái coi thường, sau này khi cãi nhau với người ta đột nhiên trúng gió, chưa được bao lâu thì đi.
Đôi mắt của bà Điêu trừng thật to “Cái gì? Không được đánh còn không được chửi nữa á? Với mấy thằng anh vô dụng của con, mấy đứa chị dâu cẩu thả và đám cháu trai cháu gái một ngày không đánh là làm loạn, hai ngày không đánh cả nhà tan nát này sao? Tiểu Lục, con nghĩ mẹ có muốn quản không, những người trong đại đội đó nói chuyện cũng khó nghe, nhưng con nhìn cái bộ dạng có triển vọng của cha con, anh em chị dâu con đi, mẹ còn không quản thì nhà này chưa được mấy ngày đã bị đám vô dụng này ăn sạch rồi Mẹ khổ quá ”
Nói xong còn vỗ đùi gào lên.
Lý Thanh Lê còn chưa nói gì, cậu cả Lý đã chạy tới trước mặt bà Điêu, hốc mắt ướt nhòe “Mẹ ơi, anh em bọn con là từ trong bụng mẹ bò ra, ba đứa em dâu cũng là người hiểu chuyện, mẹ muốn đánh thì đánh, muốn chửi thì chửi, mấy anh em bọn con tuyệt đối không oán giận một câu nào cả Về phần mấy đứa nhỏ, mẹ cứ thoải mái đánh, mẹ cũng là vì muốn tốt cho bọn nó mà thôi, dưới gậy ra hiếu tử, không đánh không nên thân ”
Đám người chị hai Lý rất không thoải mái, lấy lòng thì lấy lòng nhưng sao lại kéo theo cả mấy phòng bọn họ theo cùng?
Lý Thanh Lê liếc mắt nhìn mẹ cô, trong lòng than thở chẳng trách mẹ cô lại dễ dàng nắm thóp được anh cả, ánh mắt của anh cả không tốt, bạn nhìn mẹ cô vẫn luôn ôm mặt, nào có nước mắt đâu?
Lý Thanh Lê không để tâm đến bà Điêu mà nói tiếp phần của mình.
“Anh cả, chị cả, vấn đề của anh chị là không thể chiều con nữa, nhất định phải giáo dục bọn nó.”
Gương mặt đen nhám của hai vợ chồng cậu cả Lý lại hơi đỏ lên, bốn anh chị em Lý Đại Bảo đều lén cười cha mẹ mình.