Cố Chấp Yêu Em
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡

lớp vải dán trên da cô lỏng ra, mơ hồ để lộ đầu ngực hồng nhạt.
Lục Minh Tịnh không hề hay biết.
Trời nóng mà nội y và quần đều bẩn, ở đây lại không có đồ thay, nên cô đành để trống bên trong.
Chính vì thế, cô không muốn đến quá gần anh.
Cô chọn ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn xa nhất.
Thẩm Liệt cụp mắt, khi ngẩng lên đáy mắt đã trong trẻo trở lại.
“Về cũng về rồi, tắm cũng tắm rồi, giờ nói xem có chuyện gì?” Nếu là trước đây, câu này có lẽ mang sắc thái mập mờ.
Nhưng giờ Thẩm Liệt biết, cô đang châm chọc anh.
“Chồng của đồng nghiệp em bị nghi ngờ liên quan đến vụ cưỡng hiếp một nữ sinh viên.
Bằng chứng rất rõ ràng, giờ không được bảo lãnh.
Bảo đồng nghiệp của em hãy tìm luật sư giỏi đi.” Lục Minh Tịnh bình tĩnh nghe xong, hình dung ra gương mặt đầy nước mắt của Thẩm Oánh “Chuyện xảy ra khi nào?” “Đêm trước đám cưới.” Lục Minh Tịnh lập tức cảm thấy dạ dày quặn thắt, như thể nuốt phải một con ruồi.
“Em muốn hỏi gì tôi cũng đã nói rồi.
Tôi bận lắm, em giúp tôi được không?” “Bận gì chứ?” Cô ngơ ngác nhìn anh.
“Giúp tôi bôi thuốc nào.” Thuở nhỏ, thứ Lục Minh Tịnh sợ nhất không phải là cọp lớn hay sói, mà là chú cảnh sát.
Điều này liên quan đến dì của cô.
Dì cô hay lấy “chú cảnh sát” ra dọa không ăn cơm ngoan, không gội đầu ngoan, không ngủ đúng giờ, đều sẽ bị “chú cảnh sát bắt đi”, khiến cho suốt một thời gian ở nhà trẻ, cô thường xuyên gặp ác mộng về cảnh sát.
Trăm ngàn lần không ngờ, khi trưởng thành cô lại yêu một cảnh sát.
Dù giờ phút này cô chẳng muốn giúp đỡ chút nào người đàn ông phụ bạc kia, nhưng nghĩ mình là một phần tử của nhân dân, lẽ ra nên đại diện cho nhân dân, cung cấp chút hỗ trợ cho vị “công bộc nhân dân” này.
Trên người Thẩm Liệt có vô số vết thương lớn nhỏ, có sẹo dao, cũng có vết đạn.
Miệng vết thương mới nằm dưới xương bả vai khoảng 5 centimet, hơi sưng lên một cục nhỏ, vừa đỏ vừa sưng.
Người đàn ông vừa tắm xong, trên người mang theo hương thơm nhẹ nhàng của sữa tắm, hơi thở mát lạnh giống như tính cách của anh.
Nhãn hiệu sữa tắm này anh dùng nhiều năm, chưa từng nghĩ thay đổi, cũng là người chung tình.
Thẩm Liệt để trần nửa thân trên, toàn thân dựa vào sofa, Lục Minh Tịnh không có chỗ ngồi, đành phải ngồi xổm trên đất, cúi người xuống, dùng sức xoa bóp chỗ sưng lên đó.
“Đau không?” Cô hỏi.
Anh lắc đầu, loại vết thương mức độ này, với anh mà nói không tính là gì.
Chất lỏng màu nâu chảy từ da thịt anh xuống dưới, mãi đến vùng eo, sợ nó chảy xuống dưới nữa sẽ làm bẩn quần.
Lục Minh Tịnh buông tay phải ra, lòng bàn tay ấn chặt lấy chỗ đó, đầu ngón tay khẽ lướt qua da thịt anh.
Cùng lúc đó, Thẩm Liệt hít một hơi lạnh.
Anh đột nhiên quay đầu lại, tránh khỏi tay cô.
Lục Minh Tịnh trừng mắt nhìn anh “Làm gì vậy?” “Em đừng cử động.” Giọng nói mang một chút khàn khàn.
“Tôi làm anh đau à?” Chóp mũi cô hồng hồng, vì vừa tắm xong, mái tóc ướt lộn xộn vắt trên vai, một tiểu cô nương mới hơn hai mươi tuổi, vẻ nhăn mày có chút ngây thơ, lại mang theo một chút kiều diễm.
Thẩm Liệt ngây người một lúc lâu, anh cảm thấy chắc chắn có chỗ nào sai sót mới khiến cơ thể anh có biến hóa như vậy, vì…....
Anh đã cương cứng.
Chỉ vì cảm giác


⬅ Trước Tiếp ➡