Chương 8
khi tan học cô đều chờ ở chỗ này, thì chắc chắn có thể chờ được cơ hội ở riêng với anh.
Trở lại phòng học, tâm tình lên lên xuống xuống thất thường khiến Tô Ức Thu nhất thời không có tâm trạng ăn uống.
Cô đặt đồ ăn sang một bên, quyết định làm bài tập để ổn định cảm xúc.
Trầm mê trong việc làm bài khiến cô chẳng để ý thời gian, thoáng chốc trời đã tối hẳn.
Tô Ức Thu thậm chí còn không nghe thấy tiếng bước chân trong hành lang.
Tiếng cửa mở kẽo kẹt nho nhỏ thình lình vang lên dọa cô suýt nhảy dựng.
"Cậu còn chưa về à?" Chung Khải lơ đãng hỏi.
Anh ném cặp sách lên bàn mình, tờ giấy trên bàn bị gió thổi phiêu đãng bay qua hai cái bàn, rơi xuống dưới một cái bàn khác.
Chung Khải liếc mắt nhìn nó một cái, lười đi nhặt.
"Ừ, tớ định ở lại làm bài một lát.." Đáy lòng Tô Ức Thu đang hoảng loạn, thậm chí lúc cô đứng lên, hai chân còn hơi run rẩy.
Tô Ức Thu chui vào xuống phía dưới cái bàn kia, nhặt tờ giấy lên, cô không biết Chung Khải có đang nhìn cô hay không, nhưng cô đã bắt đầu ướt.
Bảng đen sau lớp vẫn còn giữ lại nội dung của lần vẽ báo tường trước.
Tô Ức Thu nhặt lại tờ giấy đặt lên trên cái bàn ngay dưới bảng đen, rồi lấy giẻ lau bắt đầu lau sạch bảng.
Lúc nhập học, cô đã chọn mua bộ đồng phục size nhỏ nhất, trải qua hai năm thân thể phát dục, áo trên đã hơi ngắn, khi cô nhón chân lau bảng đen sẽ lộ ra một đoạn eo mảnh khảnh.
Chung Khải đứng phía sau nhìn cô, không hề có ý định đến hỗ trợ.
Anh ngồi nghiêng lên một cái bàn không có quá nhiều sách vở, đổi góc độ lại đột nhiên phát hiện hõm eo của Tô Ức Thu có một nốt ruồi son nho nhỏ.
Con mọt sách không thú vị, Chung Khải nhìn chằm chằm nốt ruồi son, nghĩ thầm Thật không biết những nam sinh đó thích cô ở điểm nào.
Là một người theo học hội hoạ, bắt đầu vẽ tranh từ nhỏ, Chung Khải chỉ cần nhìn qua vài lần đã nhớ đại khái nội dung của bức tranh kia, nhưng khi anh bắt đầu vẽ thấy Tô Ức Thu đứng ở một bên, chủ động giơ tờ giấy, cũng không hề ngăn cản.
Toàn bộ phòng học ngoại trừ tiếng sàn sạt của phấn viết cọ trên bảng đen cũng chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người.
Đại não của Tô Ức Thu như bị chia thành hai nửa, một nửa là tình dục một nửa là khẩn trương.
Cô cảm giác trái tim của mình bất kỳ lúc nào cũng có thể nhảy vọt ra khỏi cổ họng.
"Này, tay run thì buông ra đi, tôi không cần nhìn." Chung Khải cảm thấy đầu óc của các cô học sinh xuất sắc này thật sự có hơi ngốc quá mức.
Tô Ức Thu khẩn trương đến cơ bắp đều cương cứng, nghe thấy anh nói vậy mới phát hiện ra tay mình đang run.
Cô hít sâu hai lần, hung hăng cắn vào đầu lưỡi, thu tờ giấy kia lại, gần như dùng nó để che đi cả nửa khuôn mặt.
"Rất xin lỗi," Tô Ức Thu núp sau tờ giấy "Là tớ đề nghị cô giáo nhờ cậu hỗ trợ.." Chung Khải liếc mắt nhìn cô một cái.
Hửm?
Cô nàng này nhìn ra anh không vui, nhưng chuyện này cũng không đến mức phải xin lỗi chứ nhỉ.
"Bởi vì tớ có chuyện muốn nói riêng với cậụ" "Nói đi." Tô Ức Thu gian nan nuốt một ngụm nước miếng.
Cho dù cô đã diễn luyện cảnh tượng lúc này trong đầu óc hàng ngàn lần, nhưng thực tế vẫn khó mở miệng.
"Có chuyện gì?" "Tớ muốn xin cậụ.
Làm