⬅ Trước Tiếp ➡

Rõ ràng phía dưới đã khát khao đến không chịu nổi, nhưng ánh mắt cô vẫn tỉnh táo như cũ, chỉ có hai má nhiễm màu hồng nhàn nhạt chứng minh cô đang động tình.
Cảm giác bản thân thoạt nhìn không có dáng vẻ thèm khát, Tô Ức Thu thử làm một vài biểu cảm dâm đãng mà cô đã từng nhìn thấy trong phim AV, thật xấụ Mấy ngày này, Tô Ức Thu vẫn luôn suy nghĩ vài phương án để quyến rũ Chung Khải.
Thôi vậy, Tô Ức Thu lè lưỡi làm mặt quỷ với bản thân trong gương, cứ trực tiếp thú nhận là được, không được thì thôi vậy.
Dù sao hai người cũng chỉ gặp nhau mấy tháng nữa thôi, sau khi tốt nghiệp mọi người đều đường ai nấy đi cả thôi.
Chung Khải muốn đi du học lại còn không cần phải tham gia kỳ thi đại học, nên hẳn là anh sẽ rời trường sớm hơn cô, thời gian còn lại cũng không nhiều lắm.
Kỳ thi tháng đầu tiên của khối 12 kết thúc cũng là lúc học sinh các lớp tất bật chuẩn bị cho lễ kỷ niệm thành lập trường vào tháng 9, lễ quốc khánh vào tháng 10, rồi lại làm lễ tốt nghiệp.
Bọn họ đều đã là học sinh lớp 12, các dịp đại hội như này trường học không yêu cầu bọn họ biểu diễn tiết mục gì, nhưng việc trang trí bảng thông báo phía sau lớp thì vẫn phải làm.
Tô Ức Thu trình bày với cô giáo chủ nhiệm lớp về phương án vẽ báo tường.
"Cô Trương, khoảng thời gian này các bạn đều bận rộn học tập, em cũng không thể chỉ định bạn nào dành thời gian để viết bản thảo được.
Em nghe nói Chung Khải biết vẽ tranh, em sẽ tự viết một bài chúc mừng, không biết em có thể nhờ bạn ấy vẽ trang trí không ạ?
Ý tưởng làm báo tường của em là như vậy, cô xem có được không ạ?" Đây là trường cấp ba tư nhân, tiền thưởng của chủ nhiệm lớp liên quan chặt chẽ với thành tích của học sinh, cho nên cô giáo chủ nhiệm cũng không muốn để học sinh của mình lãng phí nhiều thời gian cho việc này.
Cô giáo chủ nhiệm gật gật đầu, nghĩ thầm Các học sinh đều không biết ba của Chung Khải là cổ đông lớn nhất của cái trường này, hơn nữa bản thân cậu học sinh này cũng không phải kiểu người thích giúp đỡ mọi người, chỉ sợ cô bé lớp trưởng của cô ấy không sai nổi cậu bạn cùng lớp này.
Cô giáo chủ nhiệm trưng ra vẻ mặt ôn hoà nói với Tô Ức Thu "Phương án của em rất tốt, như vậy đi, để cô nói qua chuyện này với Chung Khải, tìm một thời gian thằng bé rảnh, vẽ xong phần chủ đề cho tranh trước.
Còn em cũng không cần gấp, chờ thằng bé vẽ xong rồi thì em viết nội dung vào những chỗ còn trống là được." Bản thân Tô Ức Thu cũng không chắc chắn mình có thể thuyết phục cô giáo thay mình đi nhờ Chung Khải, nào ngờ cô giáo lại tri kỷ hiểu ý như vậy, cô không nén nổi sự vui sướng trên mặt, nói "Em cảm ơn cô giáo ạ, vậy chuyện này cứ giải quyết như cô nói." Sau đó Tô Ức Thu lại thảo luận với cô giáo về vài vấn đề học tập nữa mới ra khỏi văn phòng.
Vừa bước ra khỏi văn phòng, khóe môi cô đã không tự giác mà nhếch lên, mỉm cười.
"Thu Thu, có chuyện gì khiến cậu vui vẻ như vậy?" Trên hành lang, Tô Ức Thu gặp cô bạn thân, cô bạn thấy cô vui vẻ như vậy liền trêu chọc "Lần thi này lại đứng hạng nhất?
Chuyện này đối với cậu không phải đương nhiên sao?" "Đúng là bởi vì một chuyện khác." "Chuyện gì thế?
Mau nói mau


⬅ Trước Tiếp ➡