⬅ Trước Tiếp ➡

tử tế, rồi mới nâng Tô Ức Thu dậy, để cô ngồi trên ghế sô pha.
Lúc này Tô Ức Thu mới cảm nhận được đầu gối của mình đã quỳ đến tê dại.
Hạ thân của cô vẫn còn lầy lội toàn nước, trên đùi còn có từng vệt nước dâm uốn lượn chảy dọc xuống, trong miệng toàn là hương vị của tinh dịch, giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu "Sô pha, sẽ bị bẩn.." "Mặt ghế sô pha làm bằng da, không quan trọng, lát nữa lau đi là được." Chung Khải cười cười.
Vì buổi hẹn hôm nay mà anh phải dời lịch hẹn cố định với bạn gái đến giữa trưa, Chung Khải nhìn đồng hồ trên tay, thấy đã sắp tới giờ hẹn.
"Hôm nay cứ như vậy đi." Chung Khải dặn dò Tô Ức Thu "Trong phòng vệ sinh có nước ấm, em có thể tắm rửa ở trong đó.
Hôm nay sẽ không có ai tới căn nhà này nữa, em có thể yên tâm ở lại nghỉ ngơi cho đủ rồi hẵng đi." Tô Ức Thu nghe ra ý Chung Khải là anh phải đi trước, cũng không hỏi điều gì, chỉ yên lặng gật gật đầụ Chung Khải nhìn dáng vẻ ngốc ngốc của Tô Ức Thu, hình như cô còn chưa phục hồi tinh thần, anh tiến lên sờ cằm cô "Tôi đi trước đây." Cánh cửa mở ra rồi lại đóng lại.
Tô Ức Thu cũng không muốn ở lại đây quá lâu, dù sao giữa cô và Chung Khải ngoại trừ tầng quan hệ chủ nô này, thậm chí hai người còn không thể nói là quen biết.
Tô Ức Thu chỉ chờ đầu gối hết tê dại là liền đứng dậy đi đến phòng vệ sinh tắm rửa đơn giản một cái, súc súc miệng.
Tô Ức Thu đưa lưng về phía gương, săm soi hai cánh mông của mình.
Mông thịt trắng nõn vẫn hoàn hảo không có vết trầy xước, chỉ là có hơi sưng đỏ.
Hôm nay Tô Ức Thu vẫn không đạt được cao trào mãnh liệt, nhưng toàn bộ quá trình vẫn được hưởng thụ cảm giác cực kỳ sảng khoái, đặc biệt là khi Chung Khải phóng thích trong miệng cô.
Khi đó, nội tâm Tô Ức Thu bỗng dưng cảm thấy thỏa mãn lạ kỳ.
Tô Ức Thu mặc lại quần áo hẳn hoi, lau khô chất lỏng khả nghi trên ghế sô pha và mặt đất, cũng không chạm bất luận đồ vật nào khác trong căn hộ, thu dọn xong liền đóng cửa cho kỹ rồi rời đi.
"Thu Thu, mặt cậu hồng quá, nóng sao?" Cô bạn ngồi bàn trên Vương Dao Dao quay xuống nhìn Tô Ức Thu kéo khóa áo khoác cao kín hết mặt "Thời tiết hôm nay còn hơi nóng nữa, tớ thấy cậu ra đầy mồ hôi rồi." Tô Ức Thu chần chờ một lúc rồi thẹn thùng nói nhỏ bên tai cô ấy "Sáng nay tớ đi vội quá, quên không mặc áo ngực." "Vậy thì thảm thật." Vương Dao Dao đồng tình nhìn cô.
Tô Ức Thu đang nói dối.
Thật ra là sáng sớm nay lúc mới tỉnh dậy cô nhận được mệnh lệnh từ Chung Khải, hôm nay chủ nhân không cho phép cô mặc áo ngực.
Cũng may, có áo khoác đồng phục to rộng thùng thình, chỉ cần cô không cố ý ưỡn ngực ra thì sẽ không ai nhìn ra điều gì.
Ngày hôm đó, suốt giờ nghỉ trưa và mấy phút nghỉ ngơi giữa các tiết, Chung Khải đều sai cô đi đến những nơi tương đối vắng vẻ trong trường, bắt cô kéo khóa áo khoác xuống, cách một lớp áo thun mỏng, duỗi tay đùa bỡn đầu vú của cô.
Cũng có vài nơi không quá vắng vẻ, lúc đó Tô Ức Thu sẽ mang vẻ mặt khẩn trương, nhìn Chung Khải véo vú bên trái một chút, vú bên phải một chút, sau đó lại nhanh chóng rời đi.
Còn khi ở trong góc cực kỳ ít người qua


⬅ Trước Tiếp ➡