⬅ Trước Tiếp ➡

Văn Tẫn không cảm xúc nhìn cô, "Vào đi, đừng để tôi nói lần thứ hai."
Ngón tay Tưởng Uyển nắm thật chặt, căng da đầu đi vào.
Cằm Văn Tẫn vừa nhấc, chỉ vào chỗ mình đứng lúc nãy, "Đi ra kia."
Tưởng Uyển biết anh muốn làm gì, càng biết anh sẽ không nhận bất kỳ lời xin lỗi nào, bởi vì lúc trước cô xin lỗi mười mấy lần cũng vô ích, đối phương chỉ nói cho cô một câu, vì để tránh xấu hổ, mọi người phải công bằng một chút.
Hơn nữa... Cô lại cảm thấy yêu cầu này của anh cũng không quá mức, bởi vì anh vốn dĩ đã cổ quái, mà cô lại cảm thấy hợp lý một cách nực cười.
Cô giống như lúc trước phải đi tiểu trước mặt anh, cảm thấy thẹn mà nhắm mắt lại.
"Cởi sạch." Văn Tẫn mở miệng, giọng nói không có cảm xúc như cũ.
Tưởng Uyển cởi quần áo ra, từng món từng món.
Cuối cùng là quần lót.
Dáng người cô rất tốt, eo nhỏ mông vểnh, nhũ thịt trước ngực no đủ đĩnh kiềụ
Làn da dưới ánh đèn phiếm trắng hồng.
Tưởng Uyển cúi đầu cảm thấy thẹn không dám nhìn anh, không biết khi nào mới kết thúc, cô ngẩng đầu muốn hỏi, thấy người đàn ông đang cúi đầu rũ mắt nhìn giữa chân mình.
Vật vốn mềm xuống, giờ phút này đang dâng trào ngẩng cao đầụ
Tưởng Uyển "..."
============================================================
t
t
Tưởng Uyển hoảng sợ, vội vàng cầm lấy quần áo trên mặt đất che ngực chạy ra ngoài, cô chạy nhanh vào phòng trùm chăn kín mít.
Sau khi thở hổn hển mấy hơi, cô ngó ra khỏi ổ chăn thăm dò, thấy ngoài cửa không còn âm thanh gì nữa.
Cô thở ra một hơi thật mạnh.
Nhớ tới một màn vừa rồi, cô nhanh tay che mặt, "Mau quên đi, quên đi, quên đi..."
Được rồi, cô nhìn anh, anh cũng nhìn cô.
Về sau mọi người sẽ không xấu hổ.
Nhưng mỗi lần Tưởng Uyển nhắm mắt lại, trong đầu chỉ toàn là gậy th t vật đang ngẩng cao đầu giữa rừng cây rậm rạp.
Cô phát điên cầm lấy di động, mở nhạc ra, nhét tai nghe vào lỗ tai, nghe một hồi lâu, mới chậm rãi đi vào giấc ngủ.
Hai ngày nay Tưởng Uyển không dám nhìn mặt Văn Tẫn, mà người đàn ông kia cũng không thích nói chuyện, lúc ăn cơm Tưởng Uyển sẽ gửi tin nhắn, anh thấy được sẽ ra ăn ngay lập tức, yên lặng ăn xong, lại nhấc chân về phòng, không dừng lại một phút.
Tưởng Uyển thử thêm WeChat của anh, phát hiện anh vốn dĩ không có WeChat.
Vì thế, cô đành phải thêm 10 tệ vào phần ưu đãi gửi tin nhắn bằng sim trên điện thoại.
Hôm nay Văn Tẫn mở cửa phòng mình bảo Tưởng Uyển đi vào quét tước.
Đây là lần đầu tiên Tưởng Uyển quét dọn phòng cho anh, cũng là lần đầu tiên đi vào.
Phòng ngủ của anh rất lớn, có một khoang ghế chơi game 1 cực kỳ to lớn xa hoa, toàn thân thuần trắng, bên trong có một chiếc máy tính trắng tinh, ghế dựa và tai nghe đang treo lên cũng trắng hoàn toàn.
Lấy tạm ảnh này, mọi người xem đỡ nhé
Hình như anh rất thích màu trắng.
Ngay cả ly nước trên bàn, cũng màu trắng.
Trên sàn nhà có người máy quét rác, trong phòng có máy lọc không khí, trừ máy phun sương, máy giảm tiếng ồn, các loại dụng cụ khác chất đầy góc tường.
Tưởng Uyển chà lau sạch sẽ từng cái một, thấy Văn Tẫn duỗi tay chạm vào ghế dựa, rũ mắt nhìn lòng bàn tay.
Hình như rất sạch sẽ, lông mày anh dãn ra, cầm tai nghe ngồi xuống.


⬅ Trước Tiếp ➡