Chương 15
Anh sẽ vì một chiếc khăn tắm để cô trần trụi đi ra ngoài, cũng sẽ đưa cô đi báo cảnh sát vào rạng sáng.
Anh đúng là người kỳ quái.
Văn Tẫn lái xe chở cô về, tới của phòng, Tưởng Uyển cảm ơn anh một lần nữa, rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Văn Tẫn cũng đi theo vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Lần đầu tiên hai người đứng song song trước bồn rửa tay đánh răng.
Tưởng Uyển cứ cảm thấy... Kỳ kỳ.
Cô rửa mặt xong, đi về phía phòng mình.
Không nghĩ tới Văn Tẫn cũng đi theo.
"Anh có chuyện muốn nói sao?" Cô dừng bước, quay đầu lại hỏi.
"Anh ta nói cô cần có người làm bạn, dặn tôi phải ở bên cạnh cô." Văn Tẫn nâng cổ tay nhìn đồng hồ, "Còn ba giờ, cô buồn ngủ không? Tôi đi lấy gối."
Tưởng Uyển "..."
Văn Tẫn không nói giỡn, cầm gối đầu lại đây, đặt ở trên giường Tưởng Uyển.
Sau đó bắt đầu giơ tay chân cởi quần áo.
"Chờ một chút..." Tưởng Uyển có chút kinh ngạc, "Anh... Ngủ trên giường tôi?"
Văn Tẫn gật đầụ
Vị cảnh sát nhân dân kia còn nói, sợ Tưởng Uyển có khuynh hướng tự sát, yêu cầu toàn bộ quá trình Văn Tẫn phải nhìn chằm chằm Tưởng Uyển.
Lời này tất nhiên không thể nói cho Tưởng Uyển.
Văn Tẫn cởi quần áo, chỉ mặc một chiếc quần lót, đi lên giường đắp chăn.
Toàn bộ quá trình Tưởng Uyển chỉ có thể trơ mắt nhìn, tuy rằng cô tin tưởng Văn Tẫn sẽ không làm ra chuyện làm thương tổn tới cô, nhưng vẫn bị một màn này làm kinh ngạc.
Cô lớn như vậy còn chưa ngủ cùng một giường với đàn ông bao giờ.
"Văn Tẫn..." Tưởng Uyển nói chuyện cũng không dám nhìn lên giường, giọng nói có chút gấp gáp, "Chúng ta không phải loại quan hệ này, không thể nằm chung giường, anh biết không?"
"Biết."
"Vậy anh..."
Tưởng Uyển còn chưa dứt lời đã bị Văn Tẫn đánh gãy, "Đi lên đi, anh ta nói có tôi ở đây, cô sẽ quên đi đoạn ác mộng kia."
Những lời này vô cùng dễ dàng thuyết phục Tưởng Uyển.
Cô chỉ do dự một lát, ở trong bóng đêm thay áo ngủ quần ngủ, thay xong cẩn thận bò lên giường, cách chỗ Văn Tẫn nằm một khoảng.
Không có người nói chuyện không khí dần yên tĩnh xuống.
Nội tâm Tưởng Uyển kỳ cảm thấy bình an một cách kỳ lạ, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, bên tai vang lên tiếng thở của người đàn ông.
Cô nghe tiếng hít thở, chậm rãi tiến vào giấc ngủ.
Sau nửa đêm cô bị bóng đè, trong mộng Ngụy Kỷ Nguyên đè cô xuống, xé rách quần áo, bàn tay to xoa ngực cô, lực đạo rõ ràng, rất thật không giống như đang nằm mơ.
Cô đột nhiên thở phì phò tỉnh lại.
Thân thể run rẩy kịch liệt.
Văn Tẫn ngồi dậy, "Cô làm sao vậy?"
Tưởng Uyển run run rẩy rẩy cuộn tròn trong ổ chăn, giọng nói nghẹn ngào, "Có thể... Ôm tôi một lát không?"
============================================================
t.
t
Không khí yên tĩnh một lúc.
Có âm thanh sột soạt vang lên.
Một lát sau, Văn Tẫn vươn cánh tay dài ôm cô vào trong lòng.
Sau eo cô dán lên ngực anh, nhiệt độ nóng bỏng trong nháy mắt xoa dịu đi bất an trong cô.
Tưởng Uyển không nhịn được xoay người, mặt đối mặt, nhẹ nhàng vòng qua eo anh.
Hấp thu nguồn nhiệt và sự an tâm từ trên người anh.
Anh không mặc quần áo, cơ bắp căng chặt, mùi gỗ tùng thoang thoảng chui vào chóp mũi cô.
Tràn ngập hương vị an thần.
Sau đó không lâu, cô phát hiện có một vật cứng áp sát trên bụng mình.
Thân thể cô cứng đờ.