⬅ Trước Tiếp ➡

Không biết qua bao lâu, cửa bỗng nhiên bị người ta gõ vang, bên ngoài truyền đến giọng nói của Văn Tẫn, "Cô đã ngây ngốc bên trong suốt một giờ rồi đó, cho tôi mười phút, tôi phải dùng toilet."
Trước đó Tưởng Uyển chưa kịp lấy quần áo để tắm, quần áo dơ trên mặt đất cô không muốn mặc, chỉ có thể lấy chiếc khăn tắm màu trắng quấn lên, sau đó đi mở cửa nhà tắm.
Ánh mắt Văn Tẫn dừng ở trên người cô.
Đôi mắt của Tưởng Uyển khóc đến đỏ bừng, bả vai trắng nõn còn dính vài bọt nước, cô cúi đầu, thân thể vẫn run nhẹ.
"Đây là của tôi." Văn Tẫn nhìn chằm chằm khăn tắm trên người cô. . Chap mới luôn có tại Tгùm TruyệИ.v И
"Tôi biết." Giọng nói của Tưởng Uyển còn mang theo giọng mũi sau khi khóc, "...Ngày mai tôi sẽ giặt sạch trả anh."
"Không thể." Văn Tẫn mặt không cảm xúc.
"Vậy anh muốn tôi cởi hết hả? " Tưởng Uyển tủi thân khóc lớn, "Tôi phải cởi hết anh mới vừa lòng sao? Sau đó anh cũng cởi sạch, rồi lại nói anh bị rối loạn kiểm soát xung động với tôi đúng không Anh là tên biến thái sao? "
============================================================
t
t
Không khí như ngưng đọng lại.
Văn Tẫn nhìn cô, con ngươi đen nhánh không có chút cảm xúc nào, "Tôi là biến thái?"
Tưởng Uyển lau nước mắt trên mặt, cô kéo khăn tắm xuống, ném vào ngực anh, "Trả anh "
Cô lướt qua anh, giống như chạy chậm vọt vào phòng, sau đó nhấn chốt cửa, bò lên giường trốn dưới chăn.
Văn Tẫn đứng tại chỗ một lúc lâu, cụp mắt nhìn khăn tắm trên mặt đất.
Giữa mày anh nhíu lại, sau một hồi, mới giơ tay nhặt khăn tắm lên ném vào sọt quần áo dơ.
Buổi tối phát sóng trực tiếp chơi game, trạng thái của anh không tốt lắm, mới mở màn đã tặng một mạng, sau khi đội kia bị tiêu diệt, mặt anh không cảm xúc tháo tai nghe, ném một câu "Không đánh", rồi tắt phát sóng trực tiếp.
Anh ở chỗ này rất nhiều năm, người giúp việc luôn ở bên ngoài, đây là lần đầu tiên anh nhận một người giúp việc ở lại nhà, bởi vì người bạn kia nói người giúp việc lần này rất ôn hòa, cần mẫn.
Anh biết rất nhiều người không thể tiếp thu được tính tình của mình, cũng có người từng thử dung nhập, nhưng hiệu quả cực nhỏ.
Mấy ngày ở chung gần đây, anh cảm thấy Tưởng Uyển rất tốt, cũng không định đổi người khác, nhưng đêm nay Tưởng Uyển khóc lóc mắng anh biến thái khiến anh để ý.
Để ý đến rạng sáng 1 giờ, anh vẫn chưa thể ngủ.
Anh mở ra cửa phòng đi ra ngoài, vào nhà vệ sinh, cầm một chiếc khăn tắm mới đi ra.
Tưởng Uyển vẫn nằm ở trên giường nghe nhạc, hôm nay cô không phát sóng trực tiếp, muốn dùng âm nhạc áp chế đi nỗi sợ hãi và kinh hoàng trong cơ thể, chỉ là đã qua vài tiếng đồng hồ, cô vẫn chưa thể ngủ.
Lúc cửa phòng bị mở ra, cô kinh ngạc mở mắt, chỉ nhìn thấy Văn Tẫn đang đứng ở cửa.
Người đàn ông cầm khăn tắm trong tay, từ trong bóng đêm đi tới, lẳng lặng đi đến trước mặt cô, nhìn cô nằm trên giường, anh nhíu mày tựa hồ đang suy tư một lát, sau đó xốc chăn lên, trải khăn tắm lên người cô.
Tưởng Uyển "..."
Nhất thời cô không biết anh đang tỉnh hay mộng du, lại lo lắng dọa đến anh, không dám mở miệng.
Văn Tẫn từ trong bóng đêm thấy cô mở hai mắt, động tác hơi ngừng lại, thấp giọng hỏi, "Cô tỉnh rồi?"
Tưởng Uyển lúc này mới dám giận, "Anh không mộng du?"
Hai người đều yên lặng trong giây lát.


⬅ Trước Tiếp ➡