Chương 9
nhưng như bị cái tên ấy kích thích, cô khóc dữ hơn.
Tay cô run rẩy, kéo vạt váy lên.
Trên đùi, một mảng vết véo hiện rõ dưới ánh đèn.
Cô lại run đầu ngón tay, vén một góc áo lên.
Trên vòng eo trắng mịn, cũng có hai vết véo méo mó.
Không sâu, nhưng đủ khiến người ta giật mình.
Yết hầu Thẩm Bách Chu chuyển động mạnh, lửa giận trong lồng ngực cuộn lên.
Giọng anh sắc như dao “Thẩm Thư Văn cưỡng ép cháu?” Thẩm Tư Ninh lập tức lắc đầu “Không, vẫn chưa...” Giọng cô run lên “Cháu liều mạng phản kháng nên hắn không thành, nhưng hắn nói, tuyệt đối sẽ không tha cho cháụ..” “Chú Út, xin chú giúp cháụ..” Thẩm Tư Ninh siết chặt cánh tay Thẩm Bách Chu “Cháu không dám cãi lời ông nội và bố, nhưng cháu thật sự không muốn dính líu đến Thẩm Thư Văn, hắn sẽ...
Sẽ hại chết cháụ” Thẩm Bách Chu nhìn đôi mắt ngập nước đầy hoảng sợ của cô, trong lòng không kìm nổi xót xa.
Nhưng điều khiến anh kinh hãi hơn là, cùng với xót xa, dục vọng lại lần nữa bốc lên.
Anh muốn có được cô, muốn bảo vệ cô, không để ai khác chạm vào cô Nhưng anh là chú Út của cô “Chú Út, cháu xin chú...
Chỉ cần chú chịu giúp cháu, chú muốn cháu làm gì cũng được...” Thẩm Tư Ninh ôm cánh tay anh lắc lắc.
Trong lúc lắc, cánh tay anh còn chạm vào bầu ngực mềm mại của cô.
Anh hít mạnh một hơi, ép mình bình tĩnh “Tôi sẽ giúp cháu, cháu đứng cho vững đi.” Mắt Thẩm Tư Ninh sáng lên, giọng đầy vui mừng “Thật sao ạ?” Thẩm Bách Chu có chút không dám nhìn cô, dời mắt đi “Ừ.” Thẩm Tư Ninh kích động ôm chầm lấy anh, trực tiếp hôn một cái lên má anh “Cảm ơn chú Út ” Giây tiếp theo, cả hai cứng đờ tại chỗ.
Không khí như bị bấm nút tạm dừng, đến cả tiếng thở cũng không nghe thấy.
Qua vài giây, gò má Thẩm Tư Ninh “bùng” một cái đỏ rực, từ mang tai lan xuống tận cổ.
“Cháu, cháu không phải...” Cô nói lắp bắp, giọng vừa gấp vừa hoảng “Cháu chỉ là vui quá thôi, cháu không có ý đó...
thật sự không phải...” Giải thích được nửa chừng, cô lại không nói tiếp nổi.
Càng nói càng xấu hổ.
Cô dứt khoát ngậm miệng, cuống cuồng lùi khỏi người anh, loạng choạng đứng thẳng.
“Xin, xin lỗi...” Cô cúi đầu, giọng nhỏ đến run rẩy “Cháu, cháu về trước.” Dứt lời, cô quay người chạy đi.
Bước chân vừa nhanh vừa gấp, vạt váy tung bay trong đêm, rất nhanh biến mất ở cuối vườn.
Thẩm Bách Chu nhìn theo bóng lưng cô, không đuổi theo.
Anh hít sâu mấy hơi, mới miễn cưỡng đè xuống cơn bứt rứt đang cuộn trào trong lồng ngực.
Gió đêm lướt qua mang theo hương hoa, nhưng chẳng hạ được chút nhiệt nào.
“Chỉ là quá kích động...” Anh khẽ nói với chính mình “Cô ấy chỉ xem mình như trưởng bối.” Nhất định là vậy.
Cô ấy đang cầu cứu, chỉ là mất kiểm soát vì quá kích động.
Không nên có ý gì khác.
Cho dù có...
Anh cũng không cho phép Anh là chú Út của cô ấy Thẩm Bách Chu khép mắt lại, quay người rời khỏi hoa viên.
Trở về phòng rồi, anh mới nhận ra mình hoàn toàn không thể bình tĩnh.
Tài liệu đọc không vào, điện thoại cầm lên rồi lại đặt xuống.
Trong đầu lặp đi lặp lại toàn là dáng vẻ cô đỏ mắt nhìn mình.
Cùng cơ thể trẻ trung uyển chuyển của cô, và nụ hôn mềm mại ấy.
Anh thấp giọng chửi một câu, đứng dậy đi vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, anh đứng dưới vòi nước lạnh, muốn mượn cái lạnh xua tan