⬅ Trước Tiếp ➡
Hô hấp của Giản Mạt bắt đầu gián đoạn, cô mím môi thật chặt, qua một hồi lâu mới giương mắt lên nhìn Sở Tử Tiêu. Cười, là việc duy nhất cô có thể làm lúc này, mặc dù nó khó coi!
“Như những gì anh nhìn thấy…” Giản Mạt cười: “Tôi đang dùng mọi cách để đi câu dẫn những người đàn ông có tiền, hiển nhiên Cố Bắc Thần là người có rất nhiều tiền.”
Cô nhìn thấy ánh mắt của Sở Tử Tiêu dường như vỡ vụn ra, lại giả bộ không đau đớn: “Anh có biết không, gần đây tôi đang muốn được tham gia thiết kế trung tâm giải trí ở phía Tây thành phố của Đế Hoàng… bởi vì có thể được ở cùng anh ấy, tôi thậm chí sẵn lòng ở trước xe anh ấy cố tình đâm xe.”
2: Khóc thút thít, cô nói là cô nhớ anh.
“Mạt Mạt…”
“Tôi và anh không có thân thiết như vậy!” Giản Mạt lại ngắt lời của Sở Tử Tiêu một lần nữa. “Cảm ơn Luật sư Sở đã hợp tác! Để tôi gọi người tiễn anh…” Dứt lời, cô cầm lấy hộp thuốc rồi liền đi ra ngoài.
Chỉ là, lúc đi qua người Sở Tử Tiêu, cô bị giữ lại…
“Buông tay!” Giọng nói của Giản Mạt lạnh lùng vô tình, nhưng Sở Tử Tiêu lại không buông: “Tôi nói là buông tay.” Mỗi một chữ, cô đều nghiến răng phun ra, chứa đựng đầy sự chán ghét.
Sở Tử Tiêu theo bản năng buông tay, cái cảm giác đó, cảm giác như là nếu mà anh ta không buông ra, Giản Mạt sẽ làm ra chuyện gì đó bất lợi với cô.
Trong hành lang yên tĩnh không một bóng người, Giản Mạt ôm lấy hạng mục vừa mới ký kết xong ngồi trên bậc thang. Trong lòng phảng phất cảm thấy trống rỗng.
Trên mặt truyền tới cảm giác nóng bức đau nhói, nhưng cái đau này cũng không bằng cái đau từ tim truyền đến.
Cô dựa vào tường, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, dần dần mất đi tiêu điểm… Có một số việc, muốn giấu diếm, vốn dĩ là từng bước từng bước một đem chính mình đẩy vào vực sâu.
Nhưng cho dù như thế, cô cũng chỉ có thể thừa nhận.
Yêu sao?
Không yêu sao?
Khóe miệng Giản Mạt giương lên một nụ cười khó coi, cười như vậy lộ ra sự tự giễu cùng bi thương, giống như muốn đem mọi niềm đau trong lòng cô đều thể hiện ra ngoài.
Chuông di động đột nhiên reo lên, kéo suy nghĩ của cô dần dần trở lại.
Cô trừng mắt nhìn số điện thoại gọi đến, là Cố Bắc Thần… Trái tim cô, đột nhiên đau đớn co rút lại.
Đưa điện thoại lên bên tai, không biết tại sao, cô vẫn luôn cố gắng kiềm chế nước mắt nãy giờ, đột nhiên liền tràn ngập trong hốc mắt, tầm mắt cô mơ hồ, rồi lại quanh co ở gò má, vẽ ra một nỗi đau.
Cố Bắc Thần hơi cau mày, không có âm thanh nũng nịu như anh dự đoán, chỉ có một bầu không khí vô cùng yên tĩnh truyền đến: “Giản Mạt?”
Âm thanh giàu từ tính ấm áp truyền đến, giống như bên tai có đàn cello đang độc tấu. Nước mắt của Giản Mạt trong nháy mắt không khống chế được mà ra sức đi xuống, cô đưa tay lau đi, càng lau lại càng nhiều.
“A Thần…” Giản Mạt hết sức kiềm chế, chỉ là, trong giọng nói vẫn có một chút nghẹn ngào.
Cố Bắc Thần hơi hơi cau mày, đôi mắt ưng rơi vào đường cuối chân trời trên bầu trời chiều, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm không thấy đáy: “Sao vậy, hửm?”
Giản Mạt nhẹ nhàng hít mũi một cái: “Không có việc gì, chỉ là đột nhiên nghe được giọng nói của anh, hơi kích động…” Cô mấp máy môi: “A Thần, em nhớ anh…”
Trái tim của Cố Bắc Thần như bị khiêu khích: “Miệng ngọt như vậy, không phải là sợ anh quay lại hỏi tội chứ?”
Giản Mạt hơi ngẩn ra, ngay sau đó phản ứng lại mà nhớ ra việc tối hôm qua: “Miệng em vẫn luôn ngọt như vậy… Ừm, em đợi anh về hỏi tội.” Khóe miệng cô khẽ cười: “Hỏi tội trên giường có được hay không?”
Đôi môi Cố Bắc Thần khẽ cong lên, nghe ra Giản Mạt muốn tránh nặng tìm nhẹ, cũng không có ý vạch trần cô: “Ừm, đợi anh trở về.”
Giản Mạt rũ mắt, trong đáy mắt vẫn còn ẩm ướt: “Được…”
Giọng nói trong điện thoại đột nhiên yên tĩnh, Cố Bắc Thần mới chậm rãi nói: “Giản Mạt, nếu như lúc này anh ở bên cạnh em, anh muốn ôm em một cái…”
Giản Mạt “ba” một cái, nước mắt vừa mới ngưng lại giờ lại không thể kiềm chế mà tuôn hết ra ngoài.
Từ hai năm trước sau khi xảy ra tai nạn, cô đã quên mất cách khóc, mấy ngày nay bởi vì sự trở lại của Sở Tử Tiêu, cô dường như muốn đem nước mắt bù lại cho hai năm mất mát kia.
Chỉ là, như vậy cũng là bi thương.
Mà bây giờ, lời nói của Cố Bắc Thần khiến cho lòng cô chợt ê ẩm. Chẳng qua là, như vậy khiến cho trái tim cô cảm thấy một chút sợ hãi.
“Vì sao lại muốn ôm em?” Giản Mạt cố gắng bình tĩnh hỏi.
1: Lời đồn vô căn cứ.
Ánh mắt Cố Bắc Thần sâu thẳm, nhưng giờ phút này lại không vạch trần niềm đau của Giản Mạt, chỉ mở đôi môi mỏng, chậm rãi nói: “Chồng muốn ôm vợ… còn cần lí do sao?”
Giản Mạt nghe anh nói, bị Cố Bắc Thần nói ra một cách đương nhiên như vậy khiến cô “phốc” một tiếng bật cười.
Cố Bắc Thần cái người này, ở ngoài thì lãnh khốc bá đạo, hỏi những đối thủ của anh bọn họ đều sẽ nói “khủng bố, khát máu” để đánh giá anh.
Nhưng mà, một người như vậy, dường như lúc ở cùng với Giản Mạt, luôn khiến cho cô dễ dàng vui vẻ… Mặc dù phần lớn thời gian bên nhau của hai người đều là trải qua ở trên giường.
Cố Bắc Thần cúp máy, ánh mắt thâm thúy nhìn những gợn song lăn tăn trên mặt biển, đôi mắt ưng khẽ híp lại, bắn ra những tia sáng lạnh.
Vốn dĩ gọi điện thoại cho cô chỉ là… chỉ là cái gì đây?
Có lẽ, chỉ là muốn hỏi cô một chút sau tai nạn có chỗ nào không thoải mái không… Chẳng qua là, nghe thấy cô kiềm chế tiếng khóc lúc đó, anh lại nhất thời quên mất dự tính ban đầu.
Muốn ôm cô một chút… đây không phải là giả!
⬅ Trước Tiếp ➡