⬅ Trước Tiếp ➡
“Ừm.” Cố Bắc Thần lên tiếng rồi cúp máy, lái xe chạy tới gần Tam Hoàn… Thời điểm đang chờ đèn xanh đèn đỏ thì nhìn thấy vị trí cụ thể.
Từ tập đoàn Đế Hoàng qua bên kia, không kẹt xe ít nhất phải bốn mươi phút lái xe…. Thật ra, Cố Bắc Thần rõ ràng biết, cho dù lái qua đó, Giản Mạt có khả năng không còn ở kia.
Chẳng qua, cũng không biết vì sao, anh cứ đi hoàn toàn không hề suy nghĩ như vậy.
Cũng may khi anh đến, Giản Mạt còn ngồi xổm ở chỗ đó, thậm chí cơ thể còn đang run rẩy.
Cố Bắc Thần hơi nhíu mày, đôi mắt như hắc diệu thạch càng sâu lại…. Tư thế này là khóc sắp được một giờ? Thậm chí, có khả năng càng lâu hơn?
Là chuyện gì làm cho cô có thể đau khổ đến vậy.
Cố Bắc Thần có chút bực bội, anh trời sinh tính tình lạnh nhạt, nhưng dù sao cũng là người phụ nữ của mình, mặc kệ cưới cô là do nguyên nhân gì, hiện giờ ở chung cũng là rất vui vẻ…. Nhìn thấy Giản Mạt khóc thành như vậy, thế nào lòng cũng cảm thấy có cảm xúc gì đó bắt đầu phá kén đi ra, nhưng anh lại không thấy rõ.
Tháo đai an toàn, mở cửa xe, xuống xe, tất cả động tác đều liền mạch lưu loát.
2: Tìm kiếm, anh có chút đau lòng
Khi chiếc giày da định chế thủ công dừng lại ở trước mặt Giản Mạt, cô hoàn toàn không có phản ứng, giống như hoàn toàn không biết gì.
Nhưng sự thật là, cô biết có người đi tới trước mặt mình, nhưng mà cô không muốn để ý tới.
Người khác coi cô là kẻ điên cũng được, thất tình cũng thế, tâm tình cô không tốt, chỉ muốn yên tĩnh….. Đừng hỏi cô yên tĩnh là cái quỷ gì!
Không có tiếng khóc, thỉnh thoảng chỉ có tiếng khụt khịt… Cố Bắc Thần từ trên cao nhìn xuống Giản Mạt, giờ phút này thân hình mảnh mai này giống như làm cho người ta sinh ra sự thương xót.
Chậm rãi ngồi xổm xuống, Cố Bắc Thần thở dài trong lòng, không hề nói gì, chỉ ôm Giản Mạt vào trong ngực.
Cơ thể Giản Mạt bỗng nhiên cứng đờ, trước tiên, cô cho rằng người đến là Sở Tử Tiêu.
Nhưng mà, hương vị bạc hà nhàn nhạt còn có hơi thở của người đàn ông thành thục chỉ thuộc về Cố Bắc Thần làm cho cô lập tức phá bỏ ý nghĩ như vậy.
Không ai nói gì, Giản Mạt chỉ thả lỏng cơ thể lẳng lặng dựa vào Cố Bắc Thần, có một phút như vậy, trái tim cô cảm thấy ấm áp.
Cũng không biết cứ như vậy qua bao lâu, Giản Mạt nằm trong ngực Cố Bắc Thần mới rầu rĩ hỏi, “A Thần, sao anh lại ở chỗ này?”
“Có người khóc thút thít như con mèo lang thang, anh tới đây nhặt về…” Giọng nói của Cố Bắc Thần trầm thấp mà từ tính, giọng nói như vậy rất dễ nghe, tràn ngập công hiệu trấn an.
Giản Mạt bĩu môi, có chút bất mãn nói: “Em mới không phải con mèo lang thang.” Trong lòng có một tia ấm áp lướt qua, không thể nói là cảm giác gì, chỉ cảm thấy đột nhiên an tâm.
“Ừ.” Khóe môi Cố Bắc Thần cong lên, không sâu, lại nháy mắt lan tràn cả khuôn mặt, chạm đến đáy mắt, “Không phải mèo lang thang.”
Giản Mạt ôm lấy eo Cố Bắc Thần, “A Thần, em cảm thấy vô cùng mắt mặt…. Anh có thể rời đi trước được không?”
Đều nhìn thấy em mắt mặt nửa ngày rồi, anh sợ người khác nhìn thấy, còn đến đây canh chừng cho em đấy.”Cố Bác Thần nhướng mày, “Qua cầu rút ván như vậy là không được.”
“……” Giản Mạt mỗi khi đối mặt với Cố Bắc Thần vô lại như vậy đều không còn lời gì để nói, trong lòng nhịn không được nổi bão, trả lại cho em tổng giám đốc lạnh lùng bá đạo đi!
“Ăn cơm trưa chưa?” Nụ cười nơi khóe miệng Cố Bắc Thần sâu hơn, nhẹ nhàng hỏi.
Lúc này Giản Mạt đang rối rắm mình mất mặt, một lòng nghĩ làm thế nào để đuổi Cố Bắc Thần đi, “Đã ăn rồi… Anh mau trở về đi làm đi.”
“Ồ, ăn rồi?” Cố Bắc Thần nhẹ kêu, lời cuối cũng cố ý cao hơn, “Nhưng mà, vì tìm em… Anh còn chưa ăn cơm.”
Giản Mạt ước gì có thể dùng một tay đẩy ngã Cố Bắc Thần, sau đó chạy trốn… Đáng tiếc, cô chỉ có thể ngẫm lại.
“Bây giờ em giống như quỷ, không có mặt mũi gặp người… Cho nên, tự anh ăn đi.” Giản Mạt không được tự nhiên nói.
“Ừm, được.”
Ách… Như vậy liền đồng ý rồi? Có vài câu nói sâu xa để khuyên nhủ anh rời đi cô còn chưa nói đâu.
Quả nhiên Cố Bắc Thần buông Giản Mạt ra, sau đó chậm rãi đứng dậy, cũng không đi, liền chờ ở đó.
Giản Mạt lập tức oán thầm Cố Bắc Thần chính là một tên bụng dạ đen tối, anh đồng ý, nhưng không đi, rõ ràng chính là muốn xem cô khóc thành cái dạng gì?
Chưa từng nhìn thấy phụ nữ khóc bao giờ à?!
Giản Mạt tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, sau đó liền ngẩng đầu lên…. Chẳng qua, bởi vì khóc quá lâu, hơn nữa chui vào khuỷu tay khóc, vẫn luôn tối tăm làm cho nháy mắt trước mặt cô đều là ngôi sao bay quanh.
Sau khi bình thường lại, Giản Mạt nghĩ, dù sao cũng đã nhìn rồi, để cho anh xem đủ đi… Chồng nhà mình, không mất mặt, cô tự an ủi mình như thế.
Mím môi, Giản Mạt chậm rãi đứng lên, “Không được….”
Chữ ‘cười’ còn chưa nói ra miệng, Giản Mạt đột nhiên hoa mắt chóng mặt, ngay lập tức đôi mắt tối sầm, thẳng tắp ngã về phía Cố Bắc Thần.
 
1: Ấm áp đến từ Cố Bắc Thần
Cố Bắc Thần nhanh tay ôm lấy Giản Mạt, thấy trong mắt cô chứa đựng một nỗi hoảng sợ mà chính cô cũng không biết, "Giản Mạt, Giản Mạt... Mạt Nhi?"
"Em, em không sao..." Giọng nói Giản Mạt có chút hoảng hốt, trong đôi mắt mông lung phản chiếu gương mặt đẹp trai của anh, cô cất giọng mơ hồ, "Em có chút choáng... có lẽ do ngồi xổm hơi lâu."
Cố Bắc Thần khẽ chau mày, thấy cơ thể cô có chút không vững, anh nhìn cô chăm chú, không nói lời nào liền ngồi xuống bế cô lên, đi về phía xe...
⬅ Trước Tiếp ➡