⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Dục thở dài, tuy rằng tính cách Tử Tiểu có chút lạnh nhạt, nhưng vốn dĩ là một người dịu dàng hòa nhã. Kể từ hai năm trước nhận được lời chia tay, trên đường tới sân bay.....tất cả đều thay đổi thành như vậy.
"Tử Tiêu làm sao vậy?"
"Đúng vậy, hình như hôm nay vẫn luôn im lặng."
"A Dục, tình huống gì vậy?"
Sau khi Sở Từ Tiêu rời đi, một đám bạn học tò mò lên tiếng hỏi. Nhưng Đường Dục cũng chỉ có thể nhún vai, bất đắc dĩ mỉm cười với mọi người.
Trên thế giới này có một tòa thành, nó gọi là tình kiếp.
Nam nữ trong chốn hồng trần, có mấy ai có thể trốn tránh khỏi nó?
Giản Mạt đứng dưới cột nhà của Thiên Đường Dạ, cơ thể có chút mệt mỏi. Vừa đi ra cô liền gọi điện lại cho Cố Bắc Thần, sợ anh phát hiện lúc ấy người đứng cùng Sở Tử Tiêu là cô.
Cũng may anh cũng không hỏi gì, chỉ là nói anh đã tới Thiên Đường Dạ, đợi anh kết thúc thì cùng nhau trở về.
Cô nghĩ mình đã đi ra, mà anh vừa mới đến vì thế nói mình có chút mệt mỏi nên về trước, để anh cứ từ từ chơi. Nhưng anh cũng chỉ trầm mặc, rồi bảo cô ở cửa đợi anh, cùng nhau trở về.
Giản Mạt đã đợi mười phút nên có chút bực bội.
Bực bội bởi vì sợ Cố Bắc Thần xuất hiện, lại đụng phải Sở Tử Tiêu.
Cũng may ngay tại lúc cô đang khó chịu, chiếc xe Spyker Takeover màu đen chậm rãi đi tới. Giản Mạt nghĩ cũng không nghĩ đã vội vàng ngồi vào xe.
Nhưng mà, bởi vì quá mức vội vàng, cô không chú ý tới lúc mở cửa xe, khi làn váy lướt qua…. Xe của Cố Bắc Thần rời đi, vừa vặn đụng phải Sở Tử Tiêu vừa mới đi ra, ánh mắt anh ta trở nên thâm trầm.
1: Trừng phạt ban đêm
Sở Tử Tiêu đứng tại chỗ, nhìn chiếc xe màu đen lái đi sau khi Giản Mạt ngồi vào. Tuy rằng bởi vì khoảng cách và ánh sáng, anh ta không nhìn rõ chiếc xe đó lắm, nhưng vẫn có thể nhìn ra đó là chiếc xe đắt tiền.
Có cảm xúc gì đó cuồn cuộn ở trong lòng, khuôn mặt vốn dĩ dịu dàng tuấn tú của Sở Tử Tiêu dần dần che đậy bởi một tầng khói mù.
Vừa rồi khi Giản Mạt nói chuyện với Cố Bắc Thần, cảm thấy anh cũng không có quá nhiều cảm xúc, nhưng mà sau khi cô lên xe lại cảm thấy có thứ gì đó nặng nề, làm cho người ta áp lực.
Cũng không biết có phải do tâm trạng không tốt hay không, Giản Mạt cũng không để ý, sau khi lên xe liền nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thành phố quốc tế Los Angeles về đêm được chiếu sáng bởi những ánh đèn neon nhấp nháy luôn làm cho người ta say mê, cho nên có rất nhiều người lưu luyến rơi vào lốc xoáy của cuộc sống về đêm không thể kiềm chế này.
Trên khuôn mặt lạnh lùng như điêu khắc của Cố Bắc Thần không có một chút biểu tình, lạnh nhạt làm cho người ta không thể nắm bắt được tâm trạng lúc này của anh.
Lúc ấy nhìn thoáng hành lang nhỏ mờ tối, nếu anh không nhớ lầm..... người phụ nữ hôn môi với người đàn ông kia mặc chiếc váy giống Giản Mạt
"Không phải nói sinh nhật đồng nghiệp nên về muộn sao?" Giọng nói bình tĩnh của Cố Bắc Thần làm cho người ta không hề nghe ra mạch sóng ngầm mãnh liệt bên trong vào giờ phút này.
Giản Mạt thu tầm mắt lại, lười biếng tựa vào lưng ghế, nghiêng đầu nhìn Cố Bắc Thần ngượng ngùng nói, "Có chút không thoải mái."
Không phải đề tài này vừa mới trao đổi qua điện thoại rồi sao?
Trên đường về gặp đèn đỏ, Cố Bắc Thần dừng xe nghiêng đầu nhìn về phía Giản Mạt, bên ngoài bình tĩnh không gợn sóng, nhưng thật ra bên trong đã sóng ngầm cuồn cuồn.
"A Thần, anh nhìn em như vậy, em sợ em sẽ bị đắm chìm trong ánh mắt của anh mất." Giọng nói Giản Mạt mềm mại, cho dù không vui vẻ, từ lâu ở trước mặt Cố Bắc Thần cô đã quen ngụy trang.
Cố Bắc Thần thu mắt lại, đèn xanh sáng lên, anh khởi động xe tiếp tục lái tới Lam Trạch Viên, "Có cái gì muốn nói với anh không?"
"Hả?" Giản Mạt khó hiểu.
Cố Bắc Thần nhẹ cong môi cười lạnh, nhẹ đến không thể nhận ra, nhưng Giản Mạt lại phát hiện mình nhìn thấy rất rõ ràng.
Cũng không biết có phải bởi vì có tật giật mình hay không, trong thoáng chốc Giản Mạt liền nghĩ tới có lẽ nào Cố Bắc Thần đã nhìn thấy cô và người đàn ông khác hôn môi.
Nhưng mà, ngẫm lại chiều cao của Sở Tử Tiêu hoàn toàn có thể che lấp cô, mà góc độ kia, bọn họ ở trong tối, đám Cố Bắc Thần ở ngoài sáng, nhất định thị giác có điểm mù.
"Muốn nói....." Giản Mạt mím môi, "Thường xuyên nhờ tin tức giải trí mới có thể nhìn thấy chồng mình, rất khó chịu đấy!"
"Ồ?" Ánh mắt Cố Bắc Thần sâu lại, không đáp lời cô.
Lúc này Giản Mạt có chút không hiểu được tâm tư của Có Bắc Thần. Bình thường cô làm nũng nịnh nọt, anh luôn nhìn rồi cười.
Cô biết thật ra anh rõ ràng cô không có mấy phần thật lòng, dù sao hai người đều là hợp đồng hôn nhân, ai cũng không có khả năng thật sự bỏ ra tình cảm. Nhưng mà, không biết tại sao, lúc này cô lại thấy có cảm giác gió thổi mưa giông trước cơn bão.
Yên tĩnh!
Cố Bắc Thần không nói lời nào, Giản Mạt cũng bởi vì ngoài ý muốn gặp phải Sở Tử Tiêu mà lòng ngổn ngang, cũng không có hứng thú điều tiết cảm xúc.
Sau khi tới Lam Trạch Viên, Cố Bắc Thần xuống xe, vòng qua xe đi sang phía ghế phó lái. Mở cửa xe, ngay lúc Giản Mạt còn chưa phản ứng kịp, anh có chút thô lỗ dùng một tay kéo Giản Mạt đi ra.
Lúc trước chân Giản Mạt bị trẹo còn chưa khỏi hẳn, bị anh kéo như vậy, cổ chân lại trẹo một cái, tức khắc cảm giác đau tràn ngập thần kinh.
Cố Bắc Thần không phát hiện Giản Mạt có cái gì không ổn, vẫn kéo cô bước vào biệt thự. Tới phòng khách cũng không dừng lại, trực tiếp đi lên phòng ngủ trên tầng hai.
"A" Một tiếng truyền đến, Giản Mạt bị Cố Bắc Thần ném xuống chiếc giường lớn. Cô theo phản xạ muốn đứng dậy, lại bị cơ thể của Cố Bắc Thần đè xuống.
2: Trừng phạt ban đêm
⬅ Trước Tiếp ➡