⬅ Trước Tiếp ➡
Đột nhiên, anh ta giữ lấy vai Giản Mạt đè cô lên tường, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, "Nói là chờ đợi cơ mà? Tại sao, tại sao em lại từ bỏ....."
Tim Giản Mạt lại bị cắt thành một lỗ hổng, nháy mắt máu tươi ứa ra..... Lông mi cô run rẩy, cố gắng giấu đi nước mắt mờ mịt ướt át, chỉ nhướng mày nói: "Mệt mỏi, không muốn đợi nữa."
Lời nói lạnh lùng như vậy làm cho sự bình tĩnh vốn dĩ được huấn luyện những năm nay của Sở Tử Tiêu tại khoảnh khắc này tan rã.... Anh ta cho rằng anh ta gặp lại cô, anh ta có thể nỗ lực bình tĩnh đối mặt, hỏi rõ nguyên do.
Nhưng mà, không phải..... Anh ta hoàn toàn không có biện pháp nhìn vẻ lạnh nhạt của cô, càng không có cách nào bỏ qua khoảng cách giữa hai người.
"Ồ, mệt mỏi?" Sở Tử Tiêu cười lạnh một tiếng, "Giản Mạt luôn luôn có kiên nhẫn, khi nào thì bởi vì chờ đợi mà mệt mỏi?" Anh ta nói đến nghiến răng nghiến lợi, từng chữ đều giống như được nặn ra từ kẽ răng.
Bởi vì tức giận, sức lực ấn tay Giản Mạt của Sở Tử Tiêu có chút lớn, Giản Mạt bị đau đến hơi hơi nhíu mày, nhưng không hé răng, chỉ lạnh lùng nói: "Anh muốn nghe đáp án gì?" Trong giọng nói của cô lộ ra vẻ khiêu khích.
Trước kia hai người ở bên nhau, chưa từng nói quá nhiều lời, chỉ là lẳng lặng ở cùng một chỗ, đều cảm thấy hạnh phúc.
Lý Tiêu Nguyệt luôn hỏi bọn họ có cảm thấy buồn chán hay không, nhưng làm sao có thể chán cho được?
Chỉ cần một ánh mắt của nhau, cũng đã biết suy nghĩ của đối phương..... Cho nên giờ phút này, Giản Mạt biết Sở Tử Tiêu muốn hỏi cái gì
"Tại sao lại muốn chia tay?" Sở Tử Tiêu nhìn vào mắt Giản Mạt, có chút chịu thua.
Lòng Giản Mạt chua xót vô cùng, nhưng lại chỉ bình tĩnh nói, "Bởi vì yêu người khác."
"Anh không tin!" Sở Tử Tiêu cắn răng nặn ra ba chữ, hai mắt bùng lên sự tức giận giống con sư tử đang nổi giận, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt trọn con mồi xung quanh.
Giản Mạt đột nhiên đẩy Sở Tử Tiêu ra, cũng không biết bởi vì sức lực cô quá lớn, hay là anh ta đang thất thần, vậy mà bị cô đẩy ra.
"Có tin hay không thì tùy anh.... Sở Tử Tiêu, chờ đợi quá mệt mỏi." Giản Mạt chống lại ánh mắt vô cùng trong trẻo của anh ta, "Tôi đã cho rằng mình có thể làm được, nhưng mà không được. Chờ đợi làm cho tôi mất đi tin tưởng, tôi cảm thấy đó đã không phải tình yêu."
2: Chia tay, bởi vì yêu người khác
Sở Tử Tiêu híp mắt quan sát Giản Mạt, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu lòng người, "Em nói dối!"
"Nếu như vậy có thể an ủi được anh, vậy anh cứ cho là như vậy đi." Giản Mạt lạnh nhạt nói xong, liền xoay người đi về phía toilet.
Nhưng mà, vừa xoay người đã bị Sở Tử Tiêu giữ lại.
"Giản Mạt, anh đã trở về." Giọng Sở Tử Tiêu đột nhiên trở nên có vài phần hèn mọn, "Em không cần đợi nữa, anh cũng sẽ không đi nữa. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?"
Chỉ trong nháy mắt, đôi mắt Giản Mạt liền đỏ lên.
"Giản Mạt, anh muốn ở thời khắc em xoay người chỉ nhìn thấy anh. Chúng ta hẹn hò, được không?"
Đã từng có mùa ngô đồng ra hoa, người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, quần dài màu be nắm lấy cổ tay cô khẽ mở miệng, đáy mắt đều tràn đầy ý cười, giống như bị nhuộm bởi màu hoa ngô đồng.
Hiện giờ, cũng là một câu "được không", lại giống như đêm hè tối tăm bi thương muốn phá hủy bóng tối, lại giống như người đi tới bên vách núi cheo leo.
Lông mi run rẩy, có nước mắt rơi xuống, lăn trên gò má cô, cuối cùng rơi vào khóe miệng.
"Không yêu, còn bắt đầu như thế nào?" Giản Mạt nói ra những lời này, đồng thời nước mắt cuồn cuồn chảy xuống, cô lạnh lùng quyết tuyệt rút cổ tay ra, nâng bước đi về phía toilet.đọc full tại thíchdoctruyen.com
Cô không chậm một phút nào, sợ tất cả ngụy trang sẽ bỗng nhiên tan rã trước mặt Sở Tử Tiêu.
Nước mắt trong thời khắc tiến vào phòng vệ sinh đó, giống như vỡ đê mà rơi xuống.
Trong toilet nữ có hai người phụ nữ đang trang điểm, nhìn thấy Giản Mạt, đầu tiên là kinh ngạc, ngay sau đó nhìn nhau thu rồi dọn đồ đạc rời đi.
Trên thế giới này, bất cứ lúc nào, bất cứ đâu đều phát sinh nhiều vở kịch có nội dung cẩu huyết.
Giản Mạt như vậy, trong mắt hai người phụ nữ kia..... có thể là bị đá, hoặc là bị đàn ông ức hiếp.
Nước lạnh không ngừng cọ rửa gương mặt, Giản Mạt đã sớm không rõ đây là nước hay là nước mắt. Nỗi đau đớn như vậy làm cho cô không thể hô hấp.
Cũng không biết qua bao lâu, có lẽ vì khóc mệt, có lẽ vì đã lấy lại được bình tĩnh. Giản Mạt lau nước mắt và nước trên mặt đi, hít thật sâu vài hơi, mới mang theo cảm xúc bi thương tột đỉnh vừa rồi đi ra khỏi toilet.
Nhưng vừa mới đi ra ngoài, đột nhiên cánh tay bị người mạnh mẽ túm lấy, Giản Mạt còn chưa phản ứng lại, người đã bị đẩy tới một lối rẽ của một hành lang nhỏ.
Đúng lúc, Cố Bắc Thần và đám Long Kiêu từ một hướng khác của hành lang. Mắt của anh nhìn thẳng đằng trước, đi đến ghế ngồi chuyên dụng ở góc hành lang, bước chân trầm ổn.
Giản Mạt có chút chưa hết hoảng hồn nhìn ánh mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn của Sở Tử Tiêu, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của anh ta, lại bị anh ta nhanh như chớp hung hăng che lại cái miệng muốn mắng mỏ của cô.
Đây không phải hôn, anh ta giống như con mãnh thú phát điên, hung hăng gặm cắn đôi môi mềm mại của cô, không để ý đến phản kháng của cô, mang theo điên cuồng xâm chiếm sự tốt đẹp của cô.
"Ưm." Giản Mạt chống hai tay lên ngực Sở Tử Tiêu muốn đẩy anh ta ra, nhưng mà sức lực của cô so với sức lực của anh ta, căn bản không thể nào đẩy được anh ta ra.
"Hôm nay tại sao anh ba lại đột nhiên lại hẹn em đến Thiên Đường Dạ thế?” Đúng lúc này, bỗng nhiên giọng điệu hài hước của Lâm Hướng Nam truyền đến.
Giản Mạt mở to hai mắt, lập tức quên mất phản ứng.
1: Cho anh ta ảo giác
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, dưới tình huống như vậy Giản Mạt căn bản không biết nên đối phó thế nào khi có khả năng gặp phải Cố Bắc Thần khi đang hôn môi cháu trai của anh.
Còn đang hôn môi với cháu trai của anh ở nơi công cộng. Cho dù không phải tự nguyện, cô đều có thể cảm nhận được mình sắp sửa phải đối mặt với cái gì.
Giản Mạt nhắm mắt lại, dần dần nghiêng người quên đi phản kháng, thậm chí làm cho người ta cảm giác cô đã bị mê đắm trong sự xâm lược bá đạo của Sở Tử Tiêu.
⬅ Trước Tiếp ➡