⬅ Trước Tiếp ➡

Chu Kinh Thần như phát điên lao tới nhưng không kịp nữa. Vệ sĩ của Diệp Bách Nam liều mạng vùng vẫy, vung dao phay chém về phía Trình Hi. Trong ngàn cân tre0 sợi tóc, cánh tay của hắn đã đỡ nhát dao đó.
Trong nháy mắt, da tróc thịt bong.
"Con tiện nhân này, hại chết Diệp đại thiếu, nhà họ Chu chúng mày đều đáng chết " Vệ sĩ gào thét, lại chém thêm một nhát nữa.
Hắn không rời nửa bước, bảo vệ Trình Hi, tay không đoạt dao.
"Đoàng" một tiếng súng.
Vai phải của gã vệ sĩ tɾúng đạn.
Cảnh sát lập tức bao vây căn nhà gỗ.
Trình Hi hôn mê một ngày hai đêm.
Lúc tỉnh dậy, mưa bụi bay vào từ khung cửa gỗ đang mở.
Chu Kinh Thần dựa vào sofa, không ngủ không nghỉ đã canh một ngày hai đêm. Một chồng tài liệu dày cộm đặt trên đùi, mắt thâm quầng và tiều tụy.
Cô xuống giường.
"Anh."
Hắn đang ngủ thiếp đi, nghe cô gọi, lập tức nắm lấy tay cô "Tỉnh rồi à?"
"Mưa rồi." Trình Hi lau trán hắn, tóc mai ẩm ướt.
"Đã tắm rửa, chải tóc cho em rồi." Chu Kinh Thần yêu thương hôn cô "Hi Nhi càng ngày càng xinh đẹp hơn rồi."
Cô nhếch miệng cười "Vết thương trên tay anh..."
"Băng bó rồi."
Trình Hi lo lắng, xắn tay áo hắn lên kiểm tra. Khuỷu tay quấn băng gạc, sực mùi thuốc "Có đau không?"
"Đaụ" Người đàn ông cứng rắn làm nũng "Thổi cho ông xã đi."
Cô cúi đầu, tóc mai lướt qua làm da hắn ngưa ngứa, hắn khẽ vén tóc cô lên "Em cứ bảo vệ mẹ, cầu xin Bách Nam nên không được ngủ ngon."
"Tính mẹ nóng nảy, nói chuyện không tha người." Trình Hi gượng cười "Chửi dì Diệp, chửi Bách Nam, khó nghe đến mức nào cũng có, sao em ngủ được."
Chu Kinh Thần nhìn cô chăm chú, sắc mặt cô cực kỳ kém, vô cùng sầu muộn.
"Đói không?"
"Không muốn ăn." Giọng cô khẽ run "Anh ấy... đâu rồi?"
Gương mặt hắn ngược sáng, xám xịt, u ám "Được hỏa táng vào sáng nay rồi."
Trình Hi siết chặt tay áo hắn "Không cứu được..."
"Tốt nghiệp từ đơn vị huấn luyện đặc nhiệm dã chiến quốc tế, giết đối phương hay tự sát đều là một nhát dao chí mạng."
Cô gục mặt vào đùi Chu Kinh Thần, lồng ngực tắc nghẽn và tê dại "Diệp Bách Nam không làm hại em."
"Ừm." Hắn vuốt ve đỉnh đầu cô "Không nỡ."
"Anh có oán anh ấy không?"
"Không oán." Chu Kinh Thần bình tĩnh, thẳng thắn "Một người đàn ông một lòng muốn chết, đã phát điên, vốn dĩ có thể thuận tay giải quyết luôn cả mẹ, một món nợ máu hay mười món nợ máu, đối với anh ta kết cục đều như nhaụ Cuối cùng anh ta vẫn tha."
Trình Hi lau nước mắt "Anh ấy có độc ác không?"
"Có ác, có không ác." Chu Kinh Thần vuốt ve gò má cô, ướt đẫm "Dọa em sợ rồi, phải không?"
Chỉ tɾong gang tấc.
Trời người cách biệt.
Cô trước giờ luôn yếu đuối, không chịu nổi cảnh máu me và chấn̵ động đó.
Nhà họ Chu tăng thêm bốn vệ sĩ, chuyên phụ trách việc đi lại của Trình Hi. Chu Kinh Thần đặc biệt bay vào Nam đón Lễ Lễ về nhà. Vợ chồng Chu Hoài Khang không cãi vã, nhưng chiến tranh lạnh nửa tháng, h0àn toàn không phù hợp với tính cách đanh đá ngang ngược của Chu phu nhân. Chu Kinh Thần không yên tâm nên đã xin nghỉ phép ở tập đoàn Lý thị và Hiệp hội thương mại, tạm thời ở lại phương Bắc xử lý công việc.


⬅ Trước Tiếp ➡