⬅ Trước Tiếp ➡

Diệp Gia Lương rất sủng ái Hà Ngộ Ngộ, cô ta là bà chủ đứng sau của "Thiên Đường Nhân Gian", có tiền có thế, đám vệ sĩ, nhân viên và quản lý cấp cao bề ngoài gọi cô ta là bà chủ Hà, nhưng riêng tư đều tôn xưng là "Nhị phu nhân", nịnh bợ cô ta. Thực ra, coo ta căm ghét Diệp Gia Lương, càng căm ghét thân phận "Nhị phu nhân", hạ lưu, hoang đường và nhục nhã.
"Còn một bức nữa ở chỗ Chu Kinh Thần?" Diệp Bách Nam đút cho Trình Hi một quả anh đào "Dùng máy bay không người lái gửi lên sân thượng."
Vệ sĩ đi đàm phán.
Anh tiếp tục đút anh đào "Ngọt không?"
Trình Hi liếc nhìn con dao găm "Dì Chụ.."
"Ngọt không?" Giọng anh nặng̝ nề, âm u, cảnh cáo.
Cô gật đầụ
Diệp Bách Nam nếm thử một quả thì thấychua chát.
"Ngọt thật à?" Nụ cười của anh lạnh lẽo "Hi Hi, đừng lừa tôi."
Trình Hi sợ hãi "Em xin anh... Dừng tay lại đi mà."
Anh ôm lấy cô, dỗ dành, vỗ về "Đừng sợ, Hi Hi. Tôi còn không sợ thì em sợ gì."
Vệ sĩ quay lại, cảm thấy động tĩnh không đúng lắm, không dám xông vào, đứng ngoài cửa nói "Diệp tổng, di thư của Nhị phu nhân."
"Vào đi."
Diệp Bách Nam ôm e0 Trình Hi, kiên nhẫn chưa từng có "Tôi làm mặt quỷ cho em xem nhé?" Anh làm mặt lợn con, rồi lại dính quả anh đào lên mũi, làm mặt hề "Mỗi ngày tôi làm một kiểu mới, điều kiện là em không sợ tôi, không trốn tôi, được không?"
Trình Hi luống cuống tay chân, chăm chú nhìn anh.
Anh mở di thư, là hai dòng chữ viết tay của Hà Ngộ Ngộ "Tôi bị ông chủ "Thiên Đường Nhân Gian" Diệp Gia Lương chiếm đoạt, lòng mang oán hận, đã
thường xuyên tráo thuốc tim mạch thành thuốc kích dục, dẫn đến lão ta đột tử trên giường phụ nữ. Việc rửa tiền của tập đoàn Diệp thị là do cha con Diệp Gia Lương cùng hợp tác."
Vệ sĩ đứng bên cạnh, không khỏi cảm khái "Cái chết của Diệp Gia Lương, Nhị phu nhân đã gánh tội thay. Ngài chỉ còn lại tội rửa tiền, nộp lại tiền phi pháp, nhiều nhất là mười năm tù, nhưng ngài lại bắt cóc Lý Vận Ninh..."
Hà Ngộ Ngộ đã liều tất cả để giữ mạng cho Diệp Bách Nam, nhưng ngàn tính vạn tính, lại bỏ sót sự ghen tuông và hận thù của anh, chấp niệm quá sâụ
Tự mình chặt đứt đường lui.
Diệp Bách Nam ngửa đầu, nhắm mắt, nắm chặt lá thư.
Giằng xé và chìm đắm.
Hồi lâu "Hi Hi, tôi có đáng để phụ nữ dâng hiến thanh xuân và cả cuộc đời không?"
Trình Hi không nói một lời.
Anh ôm chặt cô, phảng phất như đang ôm một tấm ván nổi giữa sóng dữ cuồng phong, không chịu buông tay.
"Nghiệt chủng " Hai vệ sĩ lôi Chu phu nhân, dừng ở cửa. Chu phu nhân cười lớn "Báo ứng đến rồi, mày không trốn thoát khỏi Cẩm Sơn được đâụ"
Đêm khuya tĩnh mịch, dần dần truyền đến tiếng còi cảnh sát, từng đợt từng đợt vang dội núi rừng.
Vệ sĩ tát Chu phu nhân một cái "Diệp tổng tha cho cái mạng tiện của bà là nhờ thiếu phu nhân cầu xin đấy. Nếu không, đã chặt bà ra cho chó ăn rồi "
"Phu nhân gì? Con sang nhờ mẹ, Hi Nhi là do một tay Lý Vận Ninh tao nuôi nấng dạy dỗ... một đứa nghiệt chủng có xứng với nó không?"
Diệp Bách Nam đá một cước vào đùi Chu phu nhân, bà loạng choạng, mặt áp xuống sàn, thở hổn hển.


⬅ Trước Tiếp ➡