"Đợi tôi."
Diệp Bách Nam ra ngoài, năm phút sau, quay lại.
Anh đã chải lại mái tóc ngắn, bộ vest màu xanh sẫm được là phẳng phiu, đứng đắn, đón lấy ánh đèn vàng ấm áp, anh tuấn tiêu sái bước về phía cô.
Giây phút đó, Trình Hi muốn khóc, muốn cầu xin anh rằng “Bách Nam à, dừng lại đi.”
Cô hoài niệm một Diệp tổng kỹ sư đầy khí phách; một Diệp đại tiheeus ngồi vẽ tranh giữa biển người tấp nập ở thôn Phù Dung; một Diệp Bách Nam đứng trên cầu đá ở nhà cũ họ Lý, cho cá ăn, ngắm ao sen.
Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, Diệp Bách Nam lau đi "Em mang thai bảy tháng, tôi đã bắt đầu chuẩn bị." Anh lau hết hàng nước mắt này đến hàng khác, hiểu vì sao cô khóc "Tôi không bao giờ hoài niệm quá khứ, tôi quan tâm hiện tại. Hi Hi, không cần phải tiếc nuối đau buồn."
Trình Hi mím môi, nén nước mắt.
"Thích kiểu dáng này không?"
"Thích."
Cô biết rõ, Diệp Bách Nam đang ở ranh giới giữa điên cuồng và tỉnh táo.
Một niệm là ma, một niệm là người.
Trình Hi thuận the0 ý anh.
"Thích hỷ phục kiểu Trung hay thích váy cưới kiểu Tây?"
Anh vẫn đang ganh đua với Chu Kinh Thần.
"Mỗi kiểu đều có cái hay riêng."
"Hi Hi lanh lợi thật." Anh trêu chọc, nhưng cũng có phần tức giận "Vậy em thích chú rể mặc hỷ phục kiểu Trung hay là chú rể mặc vest kiểu Tây?"
"Váy cưới hợp với vest, hỷ phục hợp với áo hỷ." Trình Hi thấp thỏm bất an. Diệp Bách Nam ghét cô nói dối, càng ghét cô chọn Chu Kinh Thần, cho nên cô không nói thích cái nào mà chỉ nói về sự phù hợp.
"Hi Hi." Anh vùi mặt vào cổ cô, hôn cô, vừa thành kính, vừa nồng nàn "Hôm nay, em gả cho tôi rồi."
Cô không động đậy.
"Diệp tổng..." Vệ sĩ gõ cửa "Có tình hình."
Diệp Bách Nam chìm đắm tɾong giây phút này, một tɾong số ít những khoảnh khắc ấm áp của cuộc đời "Tình hình gì?"
"Chu Kinh Thần xuấthiện rồi."
Dưới gốc cây hòe, một người đàn ông thanh tú anh tuấn đang đứng.
Áo len cổ cao màu trắng, quần dài màu cà phê, nước mưa làm ướt mái tóc đen bóng mượt, khí chất sắc bén.
Diệp Bách Nam ở trên sân thượng tầng hai, nhìn xuống người đàn ông.
Có lẽ là ác ý, lại có lẽ là thương tiếc Trình Hi, anh hiếm khi nhân từ mà săn sóc "Mời phu nhân ra."
Vệ sĩ nhanh chóng đưa Trình Hi đến.
Anh ôm e0 cô, lễ phục, váy cưới, một cặp trai tài gái sắc dưới ánh trăng và đèn ne0n, thân mật quấn quýt. "Hi Hi, đối diện là ai vậy?"
Trình Hi nhìn về phía khu rừng đối diện.
Ngay lập tức, sống lưng cô cứng đờ.
Chu Kinh Thần sao lại gầy gò, tiều tụy đến vậy.
Công ty, hiệp hội, nhà họ Chụ.. Từng tai nạn ập đến, từng ngọn núi lớn đè nặng̝, đã vô hình bóp nát hắn.
"Mấy ngày không gặp, có nhớ "anh trai" của em không?" Diệp Bách Nam mỉm cười, đánh giá cô.
Không khí kỳ dị, đầy uy hiếp.
"Anh ta rất nhớ em, nên mới mạo hiểm xuấthiện ở Cẩm Sơn, ngay dưới mí mắt tôi." Nụ cười của Diệp Bách Nam càng đậm hơn "Rõ ràng tôi và em mới là cặp uyên ương vong mệnh, lại cứ như thể tôi cướp của anh ta vậy."
Trình Hi hồn phách bay lạc.
"Trả lời tôi, có phải tôi đã cướp em từ tay "anh trai" em không?"
Cô lí nhí "Không phải..."
Diệp Bách Nam vui vẻ. "Là "anh trai" em cướp em của tôi."
Cách một khoảng không, bốn mắt chạm nhaụ