Tần Thương sững sờ khi thấy Trình Hi, không rõ thân phận cô là gì nên không dám tùy tiện chào hỏi.
“Nhà máy của nhà họ Tần làm khá tốt, tôi cảm thấy khá là ấn tượng.” Chu phu nhân đột nhiên lên tiếng.
Tần Thương giật mình tỉnh lại, trong lúc lúng túng, khuỷu tay của anh ấy va phải ngực của Trình Hi.
Cô đang rót trà, chiếc ấm nghiêng một chút, nước trà đổ ướt cả phần trước áo sơ mi.
“Có bị bỏng không?” Chu phu nhân cau mày hỏi.
“Không sao đâu ạ, nước chỉ hơi ấm thôi.” Trình Hi vội lấy hộp giấy lau khô, quay người đi để chỉnh trang lại.
Chu phu nhân không thích những người trẻ tuổi vụng về, khuôn mặt lộ rõ vẻ khó chịụ
Áo sơ mi của Trình Hi mỏng và gần như trong suốt. Khi thấm nước, đường nét của nội y bên trong lờ mờ hiện ra.
Cô khoanh tay trước ngực cố che đi.
Lúc này, một nhân viên phục vụ lặng lẽ bước vào, khẽ khàng cúi người “Chu tiên sinh dặn tôi mang áo tới cho cô ạ.”
Cô ngạc nhiên, quay đầu nhìn về phía phòng đối diện.
Chu Kinh Thần vừa rời phòng vệ sinh, hắn ngồi lại ghế, tay cầm một ly rượu vang. Hắn không uống mà chỉ khẽ lắc ly. Người phụ nữ bên cạnh đang hào hứng kể về sở thích và trải nghiệm du học của mình, hắn thi thoảng đáp lại một vài câu, không quá nhiệt tình cũng không tạo cảm giác lạnh nhạt, giữ đúng mực giữa nam và nữ.
Hắn không hề liếc nhìn Trình Hi lấy một lần.
Cô không hiểu sao hắn lại phát hiện ra áo của cô bị ướt nhỉ?
Chiếc áo mà nhân viên phục vụ mang đến là một chiếc áo gile kiểu đồng phục. Trình Hi cài khuy áo, vừa khít che đi “xuân quang” đang lộ ra.
“Chu tiên sinh có nhờ tôi nhắn lại một câụ” Nhân viên phục vụ cúi người thấp xuống, ghé sát tai cô rồi nói “Chúc cô gặp may trong buổi xem mắt.”
Trình Hi khựng lại.
Một lời chúc rất bình thường nhưng nghe qua lại đầy vẻ lạnh lẽo, mơ hồ chứa đựng ý tứ khó đoán.
“Tần thiếu gia,” Chu phu nhân lạnh nhạt quay sang Tần Thương “Ba cậu cũng đang tiếp khách ở Dinh Viên phải không? Cậu định gọi ông ấy lên đây mời rượu sao?”
Tần Thương gượng gạo cười, nịnh nọt nói “Không dám ạ, chỉ muốn bày tỏ chút tấm lòng thôi ạ. Nếu bác gái không phiền thì để ba con kính bác một ly.”
“Không cần đâụ” Chu phu nhân không buồn nhìn anh ấy, thẳng thừng bóc trần ý đồ “Muốn giành thầu đúng không? Chọn nhà máy hợp tác đều có quy trình rõ ràng. Kinh Thần đang bận hẹn hò nên là đừng làm phiền nó.”
Tần Thương cười gượng vài tiếng, nói vài lời khách sáo sau đó lúng túng rời đi.
Anh ấy vừa đi đi, Trình Hi nhận được cuộc gọi từ chủ nhiệm khoa, yêu cầu cô lập tức quay về trường.
Chiếc áo sơ mi đã gần khô, cô cởi chiếc áo gile ra và trả lại cho nhân viên phục vụ. Cô khẽ nói với Chu phu nhân "Dì Chu ơi, ở trường con có tiết học, con không xin nghỉ được ạ."
Người đàn ông không xuất hiện nên bữa ăn này đã trở nên vô nghĩa. Chu phu nhân cũng không giữ cô lại làm gì nữa.
Trình Hi rời khỏi phòng bao, vừa đúng lúc cửa thang máy đang dần khép lại. Cô vội vàng chạy đến bấm nút thì cánh cửa chậm rãi mở ra lần nữa.
Dưới ánh đèn trắng, Chu Kinh Thần đứng đó.
Hắn toát lên vẻ khó gần, khí chất có phần lạnh lẽo.
Dù hắn chỉ đứng im lặng, không nói một lời nào nhưng cũng đủ khiến người khác kính nể, không thể rời mắt được.