Diệp phu nhân quan sát cô hồi lâu, không nói tốt mà cũng không nói xấụ Những cuộc gặp mặt như thế này giữa các gia đình có bối cảnh đều đầy sự kiêu ngạo và giữ kẽ, không ai muốn để người khác nắm thóp.
“Bách Nam có việc họp đột xuất, không thể đến được nên có nhờ tôi thay mặt gửi lời xin lỗi.” Diệp phu nhân lấy từ trong túi ra một tấm ảnh, đặt lên bàn “Tôi có mang theo ảnh của nó đây.”
Chu phu nhân đã gặp con trai cả của nhà họ Diệp rồi, nhưng đây là lần đầu tiên Trình Hi thấy ảnh của anh.
Đúng là rất tuấn tú, phong thái tương đồng với Chu Kinh Thần nhưng vẫn có nét khác biệt.
Cậu cả nhà họ Diệp từng là lính bộ binh, làn da rám nắng khỏe mạnh, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, khoác chiếc áo da tối màu, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào ống kính.
Phong thái anh toát lên sự nghiêm nghị như một người lính thép trời sinhnanđúng chuẩn hình mẫu “nam thần mạnh mẽ”.
“Bách Nam?” Chu phu nhân không vui lắm “Không phải là cậu Bách Văn sao?”
Diệp phu nhân thản nhiên giải thích “Lỗi tại tôi không hỏi rõ. Cậu con út Bách Văn của tôi đã có bạn gái rồi, người con trai cả Bách Nam hiện vẫn còn độc thân.”
Chu phu nhân hơi ngạc nhiên, ngẫm nghĩ rồi nói “Tôi nhớ năm ngoái cậu Bách Nam đã đính hôn mà?”
“Đúng là từng đính hôn rồi.” Diệp phu nhân nhắc đến chuyện này với vẻ không mấy hài lòng “Nhà gái có nhan sắc, học vấn đều ổn, nhưng đáng tiếc là con riêng. Mẹ cô ta mất rồi mới được nhận tổ quy tông. Lúc đầu nhà họ Diệp không biết sự thật nhưng khi biết rõ ngọn ngành thì hủy hôn ngay.”
Nói đến đây, vẻ mặt Diệp phu nhân lộ rõ sự chán ghét “Những người ngoài giá thú không thể đứng vào hàng ngũ được, con riêng chỉ nên ghép đôi với con riêng thôi. Họ không xứng đáng với con cháu dòng chính thất, đó là quy tắc lâu đời rồi.”
Trình Hi ngồi bên cạnh, chăm chú rửa tách trà.
Trong thế giới của giới hào môn, sự phân biệt này như một thứ nguyên tắc ngầm không thể phá vỡ. Con ngoài giá thú bị xem là tầng đáy trong chuỗi phân cấp này. Những gia tộc danh giá, truyền thống lâu đời thà cưới một cô gái bình dân có thân phận sạch sẽ chứ không bao giờ chấp nhận con riêng làm dâu chính thất. Nếu có thì họ cũng không tổ chức cưới hỏi long trọng, không đưa vào gia phả, cách khinh miệt thì vô số kể.
Nhà họ Diệp không thiếu tiền. Họ để ý danh tiếng hơn mọi thứ khác và tiêu chuẩn con dâu phải là con gái dòng chính thất.
“Bách Nam lớn hơn Hi Nhi tận mười tuổi...” Chu phu nhân tỏ ra ái ngại “Cậu ấy còn lớn hơn Kinh Thần nhà tôi một tuổi đấy.”
Diệp phu nhân nhún vai tỏ vẻ không bận tâm lắm “Tôi chỉ làm mai thôi. Có trò chuyện được hay không thì phải xem duyên số của hai đứa nó chứ.”
“Tuy Hi Nhi là con một, nhưng điều kiện của con bé…” Chu phu nhân ngập ngừng “Diệp phu nhân có chắc là chủ tịch Diệp đồng ý không? Dù gì Bách Nam cũng là con cả mà.”
Diệp phu nhân nhấp một ngụm trà, ung dung đáp “Tôi và ông Diệp không phản đối chút nào cả.”
Chu phu nhân nhận ra vấn đề mấu chốt, lập tức hỏi “Vậy Bách Nam thì sao?”
“Chuyện hôn nhân của nó sẽ do nhà họ Diệp quyết định.”
Trình Hi ngồi ngay ngắn bên cạnh, vẻ ngoan ngoãn như một cô gái thôn quê hiền lành.