Phì!
Có người không nhịn được cười phá lên, vừa ôm bụng vừa che miệng cười.
Ha ha ha, những lời này của An Quân thật sự rất độc ác!
"Cô ... cô ..." Khuôn mặt Từ Thượng Minh đỏ bừng vì tức giận, còn chưa kịp vung nắm đấm thì nghe thấy giọng nói quen thuộc phía sau.
"Từ Thượng Minh?! Anh đang làm gì vậy !?"
Mọi người vô thức quay đầu, khi nhìn thấy người tới, trong lòng bọn họ đều sôi trào.
Chết tiệt, là An Thiến!
Mọi người đã có mặt đầy đủ, trận đại chiến thế kỷ bắt đầu rồi!
Từ Thượng Minh định lên tiếng, nhưng An Thiến đã bước nhanh tới, che chở cho An Quân, “Không được bắt nạt chị em!”
Từ Thượng Minh sững sờ.
Từ Thượng Minh không phải là người duy nhất bị sốc, mà tất cả những ai đang chờ xem kịch hay đều bị sốc ...
Tình huống gì vậy?
Không phải là một trận đại chiến sao?
Từ khi nào lại trở thành tình chị em vậy hả? !
Mẹ nó!
Từ Thượng Minh rất hiểu An Thiến, anh ta nhanh chóng nhận ra ý đồ của An Thiến, sau bó nhanh chóng thay đổi bộ mặt khác.
"An Thiến, anh thật lòng thích em, thế nhưng, An Quân lại nói xấu sau lưng chúng ta ... cô ta không xứng làm chị gái em!"
Từ Thượng Minh nói xong, mọi người trong phòng học trợn tròn mắt.
Từ Thượng Minh thích An Thiến?
An Quân tung tin đồn? !
Đệt, cốt chuyện cua quá gắt!
Lúc này An Thiến dĩ nhiên là biên kịch, cô ta cứng đầu nhìn chằm chằm Từ Thượng Minh, "Anh nói bậy, chị em không thể làm loại chuyện đó!"
An Quân nhíu mày, kỹ năng diễn xuất của đôi cẩu nam nữ này không chê vào đâu được.
...
"Cái gì? Hóa ra là An Quân dở trò, thật kinh tởm!"
"Đúng, thật kinh tởm, vì một người đàn ông mà hãm hại cả em gái mình, đúng là không biết xấu hổ!”
"Đây thực sự là một bộ phim máu chó, vì tình yêu trở nên thù hận ..."
Nghe những âm thanh phát ra từ xung quanh, trong mắt An Thiến hiện lên một tia đắc ý, nhưng rất nhanh liền biến mất.
...
"Đúng vậy, chuyện yêu đương của An Thiến đúng là tôi đồn ..." An Quân nói.
“Cuối cùng cô cũng chịu thừa nhận rồi!” Đôi mắt Từ Thượng Minh sáng lên.
"Nhưng mà, anh phải nói rõ với tôi An Thiến phá thai lúc nào?”
“Cái gì?!” Từ Thượng Minh sửng sốt, không thể tin vào tai mình.
An Quân cười lạnh, "Có phải hai người đã ở bên nhau lâu rồi đúng không? An Thiến còn đang mang thai..."
"Đừng ngậm máu phun người, An Thiến sao có thể mang thai được? Tối hôm qua tôi và An Thiến mới lên giường, rõ ràng cô ấy vẫn còn ..." Từ Thượng Minh đột ngột dừng lại, anh ta nhìn thấy đôi mắt tràn đầy ý cười của An Quân..
Cùng với ánh mắt hoảng hốt của An Thiến ...
Chỉ là, đây không phải là điều khiến Từ Thượng Minh sụp đổ ...
Cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của cô giáo chủ nhiệmđang đứng ở cửa sau lớp, anh ta mới chết lặng ...
Vệ thiếu đến rồi!
"Không, không phải, tôi đang nói nhảm, tất cả đều do An Quân bịa đặt ..." Từ Thượng Minh tức giận đi tới bắt lấy An Quân, đôi mắt đỏ hoe tràn đầy hung ác.
An Quân lùi lại một bước, Từ Thương Minh đột nhiên lao lên không trung, cả người đập vào bàn, miệng đập vào góc bàn, máu từ vết thương chảy ra, chả mấy chốc đã thấm đỏ vạt áo.
“Từ Thượng Minh, An Thiến, An Quân, theo tôi đến văn phòng!” Một giọng nói sắc bén và uy nghiêm vang lên.
Sắc mặt An Thiến trắng bạch, cô ta ngồi phịch xuống đất.
Trong đầu có một ý nghĩ duy nhất ...