…
Cô cháu gái kia của anh không tệ!
“Này, Vệ thiếu, sợ đến mức choáng váng rồi sao? Ha ha ha, xin lỗi, sau này tôi sẽ là bạn cùng bàn mới của An An rồi!”. Vẻ mặt Lục Thất đắc ý hất cằm, cười đến mức miệng há tới mang tai.
Vệ Xuyến lạnh lùng nhìn lướt qua Lục Thất: “Tôi tặng chỗ ngồi cho cậu cũng không vấn đề gì, còn chủ nhiệm lớp có đồng ý hay không lại là chuyện khác!”.
Lục Thất nhất thời trợn tròn mắt.
“Mẹ nó, Vệ Xuyến, thằng nhóc cậu quá âm hiểm, thế mà lại giở trò lừa bịp!”. Lục Thất tức giận giơ chân lên.
Ai cũng biết thế lực của Vệ gia ở Cẩm Đô, ngay cả hệu trưởng trường trung học Cẩm Đô nhìn thấy Vệ Xuyến cũng phải khách sáo, huống gì là chủ nhiệm lớp!
Chẳng phải chỉ là chuyện một câu nói của Vệ Xuyến sao!
Vệ Xuyến chẳng ư hử gì nhún vai-việc quân cơ không nề dối trá!
Huống gì…
Khóe mắt Vệ Xuyến nhìn về phía An Quân, con nhóc kia có thể nói là thú vị hơn tất cả những cô gái mà cậu ta từng gặp, đồ ngu mới tống một người bạn cùng bàn như vậy đi!
An Quân nhìn hai người Vệ Xuyến và Lục Thất ngây thơ đấu võ mồm, khóe miệng hơi nhếch lên-quả nhiên, mười năm trước anh Thất đúng là một kẻ ngu si!
Mà đúng lúc này, ánh mắt An Quân bỗng nhiên liếc về phía một chiếc xe Hummer quân dụng đậu cách đó không xa, cho dù ở xa không nhìn thấy rõ biển số xe, nhưng cô vẫn có thể chắc chắn, đó là xe của Vệ Hàn Tước!
Chú nhỏ sao lại ở đây?
Như thể nhận thấy ánh mắt của An Quân, Vệ Xuyến và Lục Thất theo bản năng quay người nhìn theo.
Mà lúc này, trên chiếc xe địa hình Land Rover màu đen bên cạnh thình lình bước xuống một người đàn ông mặc Tây trang màu đen, vóc người to con cao ngất.
Tần Mặc?
Mắt Vệ Xuyến híp thành một đường nguy hiểm-người này sao lại ở đây?
…
Mà lúc này, ánh mắt Vệ Hàn Tước nhàn nhạt đảo qua An Quân và Vệ Xuyến ở trong phòng bi-a cách đó không xa, đôi mắt lãnh đạm khiến người ta đoán không ra tâm tình của anh vào giờ phút này.
Cung Tuấn không khỏi nuốt nước miếng một cái, lúc vừa muốn mở miệng nói chuyện thì bỗng nhiên thấy chiếc xe Land Rover màu đen cách đó không xa mở cửa ra, ngay sau đó một người thân hình cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi bước xuống.
“Tước gia, Tần thiếu gia tới rồi, chúng ta có cần…”.
Hai chữ “cản lại” còn chưa nói ra khỏi miệng, Vệ Hàn Tước đã giơ tay lên một cái, lập tức đẩy cửa xe bước xuống.
“Này, Vệ Hàn Tước, thật là trùng hợp!”. Vẻ mặt Tần Mặc xán lạn chào hỏi với Vệ Hàn Tước, cười đến mức mặt như gió xuân.
Vệ Hàn Tước lạnh lùng liếc mắt nhìn Tần Mặc một cái: “Đại lễ của anh tôi nhận, hôm nào đáp lại anh một phần lớn hơn!”.
Nụ cười trên mặt Tần Mặc hơi dừng lại, biết Vệ Hàn Tước nói đến chuyện hai anh em An Kiến Bang và An Kiến Dân, cười nói: “Không cần khách sáo như vậy, anh thích là được rồi!”.
Cung Tuấn rũ mắt đứng một bên, mồ hôi lạnh chảy rào rào sau lưng.
Nếu người nào không rõ nội tình mà nghe hai người nói chuyện thì chắc chắn vững tin cho rằng hai người này chơi rất thân với nhau, thật sự không biết, trong lời nói đều là dao kiếm.
“Cô cháu gái kia của anh không tệ, xinh đẹp, đánh bi-a cũng không tệ!”. Tần Mặc nhếch môi một cái, nghiêng đầu nhìn về phía An Quân ở cách đó không xa.
“Tần Mặc, tôi cũng rất thích mảnh đất ở Thiên Sơn đó, chúng ta có nên đánh cược xem, cuối cùng ai có thể lấy được không?”. Vệ Hàn Tước lạnh lùng quét mắt tới Tần Mặc, mỗi chữ nói ra cũng rất tàn nhẫn.
Sắc mặt Tần Mặc chợt thay đổi.
Mà lúc này, An Quân ở cách đó không xa khẽ nhíu mày một cái.
Đời trước cô đã từng thấy ảnh chụp của Tần Mặc, cho dù khoảng cách không gần, nhưng An Quân liếc mắt một cái thì vẫn có thể nhận ra anh ta ngay.
Chẳng qua là, cái người này sao lại ở đây?
Chẳng lẽ là tới trả thù vì mình đã phá hỏng chuyện tốt của anh ta sao?
Ngoan!
“Vệ thiếu…đó không phải là chú nhỏ của cậu sao?”. Lục Thất nhất thời mở to đôi mắt ra nhìn.
Còn có…
Bên cạnh là ai kia?
Tần thiếu?
Mắt của Lục Thất bỗng nhiên trừng lớn hơn.
Vệ Hàn Tước! Tần Mặc!
Hai người kia đều là nhân vật cầm quyền đứng đầu Cẩm Đô, nói là cán cân quyền lực của Cẩm Đô cũng không ngoa, giậm chân một cái thôi là cả Cẩm Đô đều phải run lẩy bẩy!