⬅ Trước Tiếp ➡
An Khả Bân chưa kịp nói xong, Vệ Xuyến đang ngồi ở chỗ mình đột nhiên đứng dậy, cất bước dài đi đến chỗ An Khả Bân.
“Vệ… vệ thiếu….”
Bị ánh mắt Vệ Xuyến nhìn từ trên cao nhìn xuống, nhìn phía sau lưng An Khả Bân rất lạnh lùng, đang bối rối bất an.
Vệ Xuyến nhếch miệng, ánh mắt đen như vẩy mực.
Mà giây tiếp theo, Vệ Xuyến đột nhiên tung chân đá vào ngực An Khả Bân, cú đạp mạnh đá thẳng An Khả Bân ra khỏi cửa.
“Cút.” Vệ Xuyến lạnh lùng nói một chữ.
Lúc này An Khả Bân còn quan tâm được gì nữa, vội vàng ngọ ngoạy đứng dậy sau đó chật vật chạy đi.
Đúng lúc này, Vệ Xuyến nhìn thấy xa xa một giáo viên đnag ôm một chồng bài thi lớn đi về phía bên này, lúc này anh ta mới nhét tay vào túi quần,quay người đi về chỗ mình.
“Mẹ nó, Vệ thiếu vẫn bá đạo như vậy!”
“A a a. đẹp trai chết mất, tớ chảy nước miếng rồi!”
“Cú đạp vừa rồi thật sự quá đẹp trai rồi, mất máu quá…”

An Quân vẫn mơ màng nhìn Vệ Xuyến, hoàn toàn không hiểu rõ vì sao tên này đột nhiên đứng dậy, chẳng lẽ giữa cậu ta và An Khả Bân cũng có tranh chấp?
Suy nghĩ này vừa lóe lên đã nhanh chóng bị akq phủ định.
Từ khi lên lớp mười hai, Vệ Xuyến liền không đến trường nữa, tên An Khả Bân kia muốn bắt nạt Vệ Xuyến cũng không có cơ hội…
Cho nên…
An Khả Bân nhắm mắt lại…
Chẳng lẽ là vì mình?
Why?
Dường như đoán được thắc mắc của An Quân, Vệ Xuyến hờ hững liếc nhìn An Quân, “Đừng hiểu lầm, tôi sợ cậu bị đánh, ảnh hưởng đến tâm trạng đánh bi - a với tôi…”
An Quân hiểu ra.
“Đừng quên, trận đấu trưa nay, nếu cậu thua…”
Vệ Xuyến nhếch miệng cười “Chuyển sang lớp một!”
_____ Cho dù mục đích của nhóc con này khi tiếp cận Lục Thất là gì, tóm lại, làm đúng không sai!
“Không được, tôi không đồng ý!” Lục Thất đứng dậy, vẻ mặt chính nghĩa.
“Phản đối vô hiệu!” Vệ Xuyến nhếch miệng nhìn về phía Lục Thất, lộ ra hai hàng răng trắng.
Lục Thất tức giận vô cùng, lúc còn muốn nói tiếp đã thấy An Quân tủm tỉm cười, “Thất ca, yên tâm, sẽ không làm mất mặt cậu đâu!”
____Tôi là đệ tử cuối cùng của cậu, sao thua được?
Đôi mắt đào hoa của Lục Thất chớp mấy lần, vẻ mặt mơ màng.
What?
___ sẽ không làm cậu mất mặt?
Có ý gì đây?
Quá sâu xa nha, nghe không hiểu a a a …
Vệ Hàn Tước lại tới.
Nghe không hiểu ý của An Quân không chỉ có mình Lục Thất mà trong đầu Vệ Xuyến cũng đầy dấu hỏi chấm?
Nhưng hai người kia chưa kịp hiểu rõ, giáo viên chủ nhiệm đã ôm một chồng bài thi lớn đi vào phòng học.
Chủ nhiệm lơp vừa vào đã cảm thấy không giống với bình thường lắm, vẻ mặt nữ sinh trong lớp tràn đầy hưng phấn, không phải dáng vẻ trước lúc thi như bình thường.
Khi nhìn thấy Vệ Xuyến hàng thứ nhất và Lục Thất hàng thứ hai thì hiểu ra.
Sau khi bài thi nhanh chóng được chuyển từ đầu đến cuối, An Quân lướt nhìn đề văn, lúc này mới lật về lần nữa bắt đầu làm bài thi.
Qua nửa thời gian làm bài thi văn, An Quân chỉ dùng một tiếng đã làm xong bài thi, sau đó liếc nhìn Vệ Xuyến đang ngủ ngáy ô từ lúc phát bài thi đến giờ, không khỏi liếc nhìn sau đó mới đứng dậy giao bài thi.
Bài thi sau là toán học, An Quân cũng nộp bài thi đầu tiên, sau khi cô nộp bài thi, hai bài thi giấy trắng cũng đặt phía trên bài thi của An Quân.
“An An, câu thực sự muốn đấu bi - a với Vệ thiếu sao, tên đó rất giỏi!” Lục Thất chớp chớp đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng.
Lục Thất biết, trừ anh ta ra thì toàn bộ nhất trung Cẩm Đô, không ai có thể thắng được mấy bàn với Vệ Xuyến.
Mặc dù hiện giờ có lẽ nhiều hơn một An Quân, nhưng đấu với Vệ Xuyến, Lục Thất vẫn cảm thấy___ thua!
⬅ Trước Tiếp ➡