1: Rất nhiều năm rồi không bị bắt nạt. “Cái gì với cái gì đây…”. An Quân quét mắt nhìn một vòng cả căn phòng được trang trí toàn là màu hồng, khóe miệng tỏ vẻ chán ghét không thể nào che giấu được. Cho dù tất cả trước mắt đều là gu thẩm mỹ của mình mời năm trước! Cô nhớ mình đã dùng súng bắn tỉa để nhắm vào đối tượng ám sát lần này, nhưng mà, giây tiếp theo, cô lại nằm trên chiếc giường công chúa màu hồng với đường viền ren hoa này! Thế này là muốn chơi cô đến chết sao?! Bà đây còn bận đi giết người nữa! Mặc dù đã trở về ba ngày rồi, nhưng mà, An Quân vẫn cảm thấy không quá chân thực! Đây không phải là thời đại mà cô quen thuộc-thời kì thuộc về nữ vương sát thủ cô đây! Không sai, cô đã trở về, về tới mười năm rước, năm nay cô mười tám tuổi… Không còn là một nữ sát thủ khiến người ta vừa nghe tin là đã sợ mất mật nữa! Mà là quay về một cô gái mặc cho người ta bắt nạt mười năm trước! Đây là nhà cô, là tài sản duy nhất mà cha mẹ để lại cho hai chị em cô-một cái biệt thự trị giá hàng chục triệu, trừ cái đó ra thì không còn cái gì khác. Nhưng mà, đời trước, hai nhà chú hai, chú ba cứng rắn sang tên căn nhà sang tên của bọn họ, sau đó nữa, cuộc sống cực khổ của cô bắt đầu… An Quân siết chặt nắm tay, đôi mắt sáng trong lóe lên ánh mắt sắc bén ác liệt mà ngay cả cô cũng không phát hiện ra. Đúng vậy, quá quen với cuộc sống thoải mái, cô sắp quên mất mình cũng đã từng trải qua một khoảng thời gian mặc người ta chém giết như vậy. Dù sao cũng đã rất nhiều năm cô không bị bắt nạt rồi… … Mà trong lúc An Quân đang suy nghĩ đến mất hồn thì đột nhiên một chùm đèn xe sáng lên ở lối vào trang viên, vì ánh sáng chói mắt, An Quân không nhìn thấy rõ biển số xe, chỉ có thể lờ mờ phân biệt được đó là một chiếc xe việt dã có biển số quân dụng. An Quân biết, vào lúc này có thể tự do ra vào An gia, cũng chỉ có chú nhỏ Vệ Hàn Tước của mình mà thôi! Vừa nghĩ đến cái tên Vệ Hàn Tước này, An Quân khẽ nhíu mày một cái…lúc này chú nhỏ hẳn là không có kinh khủng như thế nhỉ! … “Chị ơi, nhanh nhanh rời giường!”. Một tràng tiếng đập cửa gấp gáp vang lên, rõ ràng là tiếng của An Thiến. An Thiến! Cô em gái tốt của tôi! An Quân híp con mắt lại, ánh mắt thâm trầm, nhưng chỉ chốc lát sau lại khôi phục thái độ bình thường. “Tới đây!”. An Quân không mặn không nhạt trả lời một câu, rồi lập tức đứng dậy mở cửa. “Chị, chú nhỏ tới, chúng ta mau mau xuống lầu thôi, hôm nay là sinh nhật của em! Cũng không biết chú nhỏ có mang quà đến cho em hay không…”. Một đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không xương vô cùng thân thiết tự nhiên vắt lên cánh tay An Quân, làm cho thần kinh toàn thân An Quân lập tức buộc chặt. Ngày hôm nay thế mà lại là sinh nhật của An Thiến! An Quân hơi híp con mắt lại, nhớ tới cái ngày đời trước mình bị hai nhà chú hai, chú ba ép bức sang tên đổi họ căn biệt thự này cho hai người họ-đó chính là ngày sinh nhật của em gái An Thiến! Là ngay hôm nay!Ngôn Tình An Quân cố gắng hồi phục tâm trạng của mình, đời trước cô đều móc tim móc phổi đối xử với tất cả người thân, nhưng không biết người cuối cùng làm hại cô tan cửa nát nhà lại chính là mấy người thân mà cô từng quan tâm nhất này! Hai nhà chú hai, chú ba tham lam khốn nạn, còn có cô em gái An Thiến vì lợi ích cá nhấn trước mặt đây nữa… Ah, không phải! An Quân hơi nheo mắt-An Thiến không phải là em gái ruột của cô… … An Thiến bị khí thế lạnh lùng đột ngột của An Quân làm hoảng sợ, cả người dựng lông tơ, nhưng mà, lúc nhìn sắc mặt của An Quân thì vẫn là cái biểu cảm không lạnh không nóng đó. Sau khi An Quân bị bệnh nặng tỉnh lại thì vẫn luôn có dáng vẻ này, hoàn toàn không giống người chị khăng khít thân thiết với mình trước đây. “Chị, có phải chị vẫn còn trách em không?”. An Thiến thận trọng nắm lấy cánh tay An Quân, đôi mắt to tròn ngập nước, ra vẻ điềm đạm đáng yêu: “Là anh Thượng Minh đến tìm em…”. Tròng mắt An Quân nhìn lên cánh tay mình bị An Thiến bắt lấy. Đời trước, chính là đôi tay này đã ép mình đến đường cùng! Mà bây giờ cô thậm chí còn không biết rốt cuộc mình đã đắc tội An Thiến thế nào, sau một buổi sáng có quyền thế, An Thiên thế mà lại dốc hết sức mình dồn cô vào chỗ chết như vậy! “Chị…”. Trái tim An Thiến hơi thắt lại: “Chị…trước kia không phải chị đã nói là chia tay với anh Thượng Minh rồi sao?”. An Quân cười thầm trong lòng, bây giờ mới nhớ hình như “anh Thượng Minh” này là người yêu cũ của mình?!
2: Rất nhiều năm rồi không bị bắt nạt. Đời trước, lúc An Quân biết An Thiến và Từ Thượng Minh có quan hệ mờ ám không rõ, cô còn đau khổ một khoảng thời gian, nhưng bây giờ chỉ còn lại có chán ghét! “Không sai, đã chia tay!”. An Quân lặng lẽ rút tay về, sợ mình mà tiếp tục nói nữa thì sẽ không nhịn được đá văng An Thiến, lúc này mới dời trọng tâm câu chuyện: “Không phải em nói chú nhỏ tới sao? Chúng ta xuống dưới đi!”. Vừa nhắc đến Vệ Hàn Tước, vẻ mặt An Thiến lập tức ngập tràn vui sướng, An Thiến vốn dĩ đã có dáng vẻ khéo léo, bây giờ niềm vui phơi bày hết trên khuôn mặt, lập tức cho người ta một cảm giác ngây thơ vô số tội, tuy trên mặt có xuất hiện một vài nốt mụn thanh xuân khiến sự xinh đẹp bị giảm bớt, nhưng vẫn khiến người ta sinh lòng yêu thích như cũ. Chẳng qua là, trong đó không bao gồm An Quân… … Lúc này Vệ Hàn Tước đang ngồi trên ghế salon với vẻ mặt hờ hững, quanh năm thiết huyết sát phạt ở quân đội làm trên người anh luôn bao quanh một luồng khí kinh người, khiến người ta lo sợ. Bây giờ tuy Vệ Hàn Tước không mặc quân trang, nhưng mà, mặc một bộ Tây trang chỉnh tề trên người lại cho người ta cảm giác quý phái và cấm dục, một khuôn mặt anh tuấn đẹp trai đến mức làm người ta nổi điên, nhưng không hề phá hỏng cái khí thế mạnh mẽ kinh người đó chút nào, ngược lại càng tăng thêm khí phách bề nghễ thiên hạ. Thảo nào người ngoài vừa nhìn thấy Vệ Hàn Tước đều phải rất cung kính gọi một tiếng “Tước gia”! … Trong phòng khách đứng đầy người, nhìn từ cầu thang lầu hai, một màu đen dồn nén, cũng lặng ngắt như tờ. “Chú nhỏ!” An Quân và An Thiến người trước người sau gọi Vệ Hàn Tước một tiếng, rồi mới ngoan ngoãn đứng sang một bên. Trong phòng khách hoàn toàn yên tĩnh, nghe được cả tiếng kim rơi, tất cả mọi người đều cúi đầu lẳng lặng chờ Vệ Hàn Tước mở miệng. An Quân cúi thấp đầu đứng ở đằng sau cùng, hoàn cảnh yên tĩnh khiến cô nhớ đến sự việc đã xảy ra bên trong đại sảnh này ở đời trước!Ngôn Tình Chính trong cái đại sảnh này, chú hai, chú ba mượn việc đăng ký hộ khẩu cho mấy đứa trẻ đến trường, dời mục tiêu lên căn biệt thự do mình đứng tên, mà cũng bắt đầu từ lúc mất đi căn biệt thự này, cô đã từ từ mất đi tất cả… “Lão nhị, lão tam! Chuyện lần trước hai người nói với tôi…”. Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Vệ Hàn Tước vang lên, chú hai An Kiến Bang, chú ba An Kiến Dân, hai người vội vội vàng vàng ngẩng đầu nhìn về phía Vệ Hàn Tước, khuôn mặt nịnh bợ lấy lòng. Vệ Hàn Tước tuy đã từng là người của An gia, nhưng mà, từ 20 năm trước sau khi nhận làm con thừa tự cho ông cụ Vệ gia, Vệ Hàn Tước và An gia lập tức đi theo hai con đường hoàn toàn khác nhau. Vệ Hàn Tước bây giờ là sự tồn tại đến cả Cẩm Đô cũng sợ hãi, anh nắm quyền chỉ huy bộ đội đặc chủng đơn vị số 4, năm ấy 28 tuổi đã lên quân hàm thượng tá, nói một câu cán cân quyền lực của Cẩm Đô cũng không ngoa, bất kể ai nhắc đến tên Vệ Hàn Tước đều sẽ toát lên một sự sợ hãi từ đáy lòng. Mà An gia từ mười mấy năm trước đã bị thua, trở thành thân thích nghèo phải phụ thuộc vào Vệ Hàn Tước để làm tiền, cho nên, cả An gia đều khúm núm trước mặt Vệ Hàn Tước. Nếu không có lời nói của Vệ Hàn Tước, e rằng người của An gia không được sống ấm no như hiện nay. “Tước gia, vậy ý của cậu là?”. Chú hai An Kiến Bang vẻ mặt khẩn trương xoa xoa bàn tay. Ánh mắt của Vệ Hàn Tước không nhanh không chậm đảo qua mọi người, làm như lơ đãng dừng lại trên người An Quân mấy giây, làm An Quân dựng cả tóc gáy, lưng cứng đờ. Tới rồi! “Tôi đã không còn là người nhà họ An rồi, chính các anh tự xem mà làm đi!”. Vệ Hàn Tước thu mắt, thản nhiên nói, giọng nói trong trẻo lạnh lùng, có một áp lực khiến người ta cảm thấy bất an. Quả nhiên! An Quân nhíu mày, như thể trái tim nhảy lên thật cao cuối cùng cũng rơi xuống vậy… Chuyện gì nên tới vẫn phải tới!
1: Chú nhỏ, chú đã nói không nhúng tay vào. Hai người An Kiến Bang, An Kiến Dân vừa nghe Vệ Hàn Tước mặc kệ chuyện này, lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đồng loạt đưa ánh mắt nhìn về phía An Quân đang đứng sau cùng. “Quân Quân, Thiến Thiến, hai cháu đừng đứng xa như thế, chú hai có một số việc muốn bàn bạc với hai chị em cháu!”. An Kiến Bang cố gắng hết sức trưng ra khuôn mặt hiền lành, đôi mắt màu xanh của ông ta lại híp thành một đường. An Thiến vô thức nhìn về phía An Quân, chẳng qua là, bây giờ khuôn mặt An Quân rất bình tĩnh nhìn chú hai, không có An Thiến cơ hội nhìn trực diện, làm cho An Thiến cảm thấy bực mình trong lòng. “Chú hai, có chuyện gì không?”. An Thiến khéo léo mở miệng nói. An Kiến Bang nhếch miệng cười, nhưng mà, con mắt vẫn nhìn chằm chằm vào An Quân: “Là như thế này, cháu cũng biết, mấy người em trai em gái của cháu cũng sắp tốt nghiệp trung học rồi, đại học trọng điểm của Cẩm Đô chúng ta, thành tích là một mặt, còn nhất định phải có hộ khẩu bản địa…”. “Căn nhà này đứng tên chị cả, cháu không có ý kiến, vẫn phải nghe chị cả…”. An Thiến khéo léo nhìn về phía An Quân, nói vài ba câu đã đặt mình ở vị trí người ngoài cuộc. An Quân hơi nhếch khóe môi lên, quả nhiên cái lý do thoái thác y đúc đời trước! Đời trước, hai người An Kiến Bang, An Kiến Dân cũng lấy lý do như vậy, mạnh mẽ sang tên căn nhà trong tay cô thành tên của bọn họ, cứ như vậy nước chảy mấy trôi có được hộ khẩu Cẩm Đô. Sau đó không đến một tháng, con trai duy nhất của chú hai An Kiến Bang-An Khả Bân-đánh lộn đâm người ta chết ở bên ngoài trường, mà lúc này, Vệ Hàn Tước vẫn luôn cung cấp sinh hoạt phí cho cả nhà bọn họ lại đột nhiên mất tích, An gia bị chặt đứt nguồn thu sinh tồn duy nhất. Khiến An Quân tuyệt đối không ngờ là, An Kiến Bang thế mà lại bán đi căn biệt thự đã sang tên cho ông ta, đuổi chị em họ ra khỏi An gia! An Quân không có nhà để về, để cho An Thiến đi học, cô cũng chỉ có thể bỏ học đi làm. Nhưng mà, cuối cùng, cô thật sự không ngờ, tương lai bị hủy hoại của mình thế mà lại sinh ra một con sói mắt trắng*! (*Sói mắt trắng: chỉ người vong ân bội nghĩa)Ngôn Tình Vào năm thứ hai An Quân bỏ học đi làm, An Thiến hoa lệ chuyển mình thành đại tiểu thư Phó gia nhà giàu có bậc nhất, mà từ đó về sau, An Thiến lại bắt đầu tìm cách dằn vặt hãm hại cô, mà An Quân để tránh được sự tính toán của An Thiến, cô chỉ có thể xuất ngoại, cuối cùng trở thành nữ vương sát thủ khiến người ta vừa nghe đã sợ mất mật… Ánh mắt An Quân chợt lóe lên ánh sáng lạnh, ánh mắt trầm tĩnh lại, biến thành vực sâu không thấy đáy. Cho nên, có phải cô nên cảm ơn cô gái em thân yêu này không? Chẳng qua là, thậm chí đến bây giờ, cô cũng không biết tại sao An Thiến lại muốn dồn mình vào chỗ chết! … Mà đúng lúc này, bởi vì làm sát thủ là luyện nên thân kinh nhạy cảm làm cho An Quân nhận thấy được một ánh mắt như thiêu đối của một người, An Quân vô thức giương mắt nhìn lên, vừa lúc chạm phải con mắt sâu thẳm lạnh thấu xương. Vệ Hàn Tước! An Quân căng thẳng sau lưng, vô thức rũ mắt xuống, trong đầu lại hiện lên cảnh tưởng Vệ Hàn Tước tỏ tình với mình, mơ hồ cảm thấy tai nóng lên… Quả nhiên, sắc đẹp của Tước gia thật sự là mấy đời cũng không tiêu hóa nổi! A dì đà phật, sắc tức là không, không tức là sắc… … An Quân cố gắng cúi đầu, ép mình phải quên chuyện đó đi-dù sao lúc Vệ Hàn Tước tỏ tình với cô, cô đã 28 tuổi rồi! Nói cách khác, Vệ Hàn Thích cái style quyến rũ lúc 28 tuổi kia cơ! Mà bây giờ mình mới chỉ có 18 tuổi, non đến mức Vệ Hàn Tước nghĩ đến cũng thấy chướng mắt! Đại thần như Vệ Hàn Tước, vẫn chỉ có thể đứng nhìn từ xa thôi, không thể đùa giỡn được. … Vệ Hàn Tước khẽ nhíu mày một cái, chỉ thấy An Quân lộ ra hai cái tay hồng hồng. … “Quân Quân…”.
2: Chú nhỏ, chú đã nói không nhúng tay vào. Thấy An Quân rất lâu không lên tiếng, An Kiến Bang đã không kịp đời nữa, vẻ mặt nhịn không được mở miệng thúc giục: “Quân Quân à, cháu xem, chúng ta đều là người một nhà, cha mẹ cháu đã mất, chú hai, chú ba chính là người thân nhất của chị em cháu, cháu yên tâm, chỉ cần cháu có thể giúp chú giải quyết vấn đề hộ khẩu, chú hai nhất định không quên được lòng tốt của cháu!”. “Đúng vậy, đúng vậy, chú hai của cháu nói không sai, Quân Quân, chú ba cũng sẽ đối tốt với cháu!”. An Kiến Dân cũng vội vàng mở miệng. An Quân cười nhạt trong lòng, nhưng mặt nét mặt không biểu lộ chút nào. Rất tốt với tôi? Tốt đến mức đuổi ra ngoài?! Mặc kệ sống chết của tôi sao?! Đối với An Quân đã quen hô mưa gọi gió mà nói, một đám thân thích hung ác độc địa, vong ân phụ nghĩa như vậy, cô tuyệt đối sẽ không nương tay! Không lập tức dọn dẹp sạch sẽ, chẳng lẽ còn muốn giữ lại ăn Tết?! Ah! … “Quân Quân à, cháu có thể nói với chú được không! Đứa trẻ này…”. An Kiến Bang vẻ mặt oán giận nói, trên trán cũng rịn ra mồ hôi mịn, hiển nhiên có chút nóng nảy. Chẳng qua là, lúc này ánh mắt An Quân lại trực tiếp xẹt qua An Kiến Bang, rơi xuống trên người Vệ Hàn Tước. Vệ Hàn Tước nhướn mày. “Chú nhỏ, chú vừa mới nói, chuyện ngày hôm nay, chú không nhúng tay vào…”. An Quần bình tĩnh nói, đôi mắt to sáng lóe lên hào quang chói lọi. Vệ Hàn Tước híp con mắt phượng hẹp dài sáng ngời lại, khí tức lười biếng lạnh như băng ngay lập tức nổ tung: “Chú nói rồi…”. An Quân nhếch miệng, hơi toát lên một chút hơi thở ngọt mềm của thiếu nữ, nhưng mỗi một chứ nói ra đều như thể đúc thép vậy, đập xuống đất vang lên tiếng động: “Chú hai chú ba, các chú dọn ra ngoài đi!”. An Quân cười, nhưng mà lời nói ra lại khiến cho cả phòng khách đóng băng trong nháy mắt, trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía An Quân, khuôn mặt không dám tin tưởng.Ngôn Tình Tất cả mọi người không ngờ rằng An Quân sẽ trực tiếp mở miệng đuổi người như vậy! Biệt thự An gia ở hiện nay đứng tên An Quân, trước đây hai người An Kiến Bang và An Kiến Dân xin vào ở, nói là tạm thời mượn, tuy nhiên ở một phát hết ba năm! … Vệ Hàn Tước ngẩng đầu nhìn về phía An Quân, làm cho An Quân lạnh cả sống lưng. “Cháu đang đuổi người, hửm?”. Chữ cuối của Vệ Hàn Tước hơi lên giọng, mang theo khí thế khiến người ta không thể xem thường, không giận mà uy. Vệ Hàn Tước 18 tuổi đã tham gia quân ngũ, kiếp sống quân nhân mười năm khiến trên người anh luôn có khí thế lạnh lùng sắc bén, mà cái loại uy nghiêm không biểu lộ ra, như thể núi đè vậy, cảm thấy vô cùng áp bức, giống như đao kiếm phá vỏ xông ra, đó là sát khí chân chính xuyên thấu qua da, bị anh liếc mắt nhìn, tự như ngực bị đánh vỡ một mảng lớn. Vì vậy, trong đại sảnh không một người nào dám nhìn Vệ Hàn Tước. Đương nhiên, ngoại trừ An Quân! An Quân đứng thẳng tắp trước mặt Vệ Hàn Tước, mắt nhìn thẳng Vệ Hàn Tước, không tránh né. Cô biết, người duy nhất cô có thể trông cậy vào lúc này cũng chỉ có người chú nhỏ quyền cao chức trọng trước mặt này mà thôi, chỉ cần chú nhỏ đứng về phe cô, vậy thì, mọi người trong An gia cũng không dám làm khó mình! Nghĩ đến đây, An Quân hiếm khi mím môi một cái, đôi mắt sáng trong ngập nước thế mà lại lóe lên một chút ấm ức: “Chú nhỏ, chú đã nói chú không xen vào rồi!”. Vệ Hàn Tước hơi nhếch môi một cái, đôi mắt phượng hẹp dài híp lại, hiển nhiên là có hơi hứng thú, chẳng qua là khí thế lạnh lùng trên người không thuyên giảm chút nào. Nhưng mà…Tước gia nở nụ cười rồi?! Mọi người trừng mắt, vẻ mặt khiếp sợ. Bọn họ chưa từng thấy Tước gia cười đâu! Đây…đây là tình huống gì thế này?!
1: Người đàn ông tóc màu bạc, hửm? “Không sai, chú đã nói, không nhúng tay vào!”. Vệ Hàn Tước lạnh lùng nói, trước sau như một tích chữ như vàng. An Quân nhếch miệng cười, lộ ra hai hàm răng trắng chỉnh tề, da thịt trắng nõn mịn màn thậm chí có thể nhìn thấy cả lông tơ thật nhỏ, đôi môi mỏng xinh đẹp khẽ nhếch, xinh đẹp ngây ngất lòng người không nói nên lời. Vệ Hàn Tước hơi nhíu mày, bỗng nhiên cảm thấy con nhóc trước mặt này hình như không giống với trước kia! … Mà lúc này, thím hai, thím ba của An gia, hai mắt đỏ bừng, hận không thể lập tức vọt tới trước mặt An Quân, xe rách cái miệng của con nhóc kia, nhưng mà, cuối cùng ngại cái uy của Vệ Hàn Tước, nên chỉ có thể trừng mắt tức giận nhìn An Quân, trong lòng bốc hỏa. Mà hai người An Khả Nhân và An Khả Ái càng dùng vẻ mặt phẫn hận nhìn An Quân, nếu không phải vì cái tên chú nhỏ gọi là Tước gia đáng sợ kia đang ở đây, thì bây giờ bọn họ chắc chắn đã nhào tới cào xé An Quân đến mức máu me đầy mặt rồi! “Quân Quân, cháu nói nhảm cái gì đấy?!”. An Kiến Bang nhíu mày, vẻ mặt uy nghiêm trừng mắt nhìn An Quân. Chú ba An Kiến Dân ở bên cạnh chưa từng mở miệng mím môi một cái, cho dù luc này đã bị An Quần làm tức giận không nhẹ, nhưng mà vẫn nói cái giọng thấm thía trước sau như một đó. “Quân Quân à, thật sự không phải là chú hai chú ba ép buộc cháu, chuyện hộ khẩu chỉ cần cháu chuyển tên cho chú và chú hai cháu là có thể giải quyết được, nếu cháu thật sự lo lắng lời nói của chúng ta, chúng ta có thể viết giấy cam kết, chờ đến lúc sau khi nhập được hộ khẩu, sẽ trả nhà lại cho cháu…”. An Kiến Bang nghe vậy, vô thức muốn mở miệng phản bác, ông ta không chỉ muốn nhập hộ khẩu, mà còn phải có được biệt thự này, bảo ông ta trả lại, chắc chắn là không được! Biệt thự này chỉ có thể là của ông ta! Chẳng qua là, không đợi ông ta mở miệng thì đã bị An Kiến Dân hung hăng liếc mắt một cái, lúc này An Kiến Bang mới không cam lòng nuốt lời xuống bụng. An Thiến vẫn im lặng không lên tiếng vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía An Quân, thấy bầu không khí trong đại sảnh bỗng nhiên trở nên ngột ngạt, cô ta lập tức mím môi một cái không nói gì nữa.Ngôn Tình Không biết vì sao, cô ta cảm thấy người chị này của mình đột nhiên trở nên rất xa lạ. Thế mà lại mở miệng đuổi chú hai chú ba ra khỏi nhà?! Người này tách biệt một trời một vực với cái kẻ ngu si móc tim móc phổi trước kia… … An Quân cúi đầu nhìn móng tay mình, móng tay mềm mại màu hống phấn càng nổi bật trên cánh tay nắng nõn của cô: “Chú hai, chú ba, cháu nhớ năm đó lúc các chú đén Cẩm Đô, chỉ nói là thuê nhà không tiện nên mới mượn ở một thời gian ngắn, hơn nữa, vừa rồi chú hai cũng có nói, các em trai em gái đều sắp lên đại học, cũng là đứa trẻ lớn rồi, cứ ở chung một chỗ như vậy, thật sự không tiện…”. An Kiến Bang cắn răng, An Quân và An Thiến bây giờ đang học lớp 12, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, mấy tháng sau là có thể lên đại học, đến lúc đó cũng ở ký túc xá đại học, cái biệt thự này cũng để không, có chỗ nào không tiện?! Huống gì, cũng vì con cái đã lớn, cho nên bọn họ cũng muốn giải quyết gấp vấn đề nhà ở, còn nhập hộ khẩu nữa! Nghĩ đến đây, An Kiến Bang chau mày, lạnh lùng nói: “Cháu và Thiến Thiến vẫn luôn trọ ở trường, có chỗ nào không tiện? Đứa nhỏ này, chúng ta cũng đều là người một nhà cả, hai chị em cháu không cha không mẹ, không phải là dựa vào những người chú này sao!”. An Quân nghiêng đầu, ý cười trong đôi mắt tan đi, chỉ chừa lại trên mặt: “Hai chị em cháu dựa vào chú, quả thật không sai, chẳng qua là, chúng cháu từ đầu đến cuối chỉ dựa vào chú nhỏ, cũng không liên quan gì đến chú hai chú ba cả!”. Vệ Hàn Tước co hai chân lại, nghiêng mặt đi, con ngươi đen kịt.
2: Người đàn ông tóc màu bạc, hửm? An Quân rất đẹp, nhất là đôi mắt trong suốt sáng người kia, giống như ngọc đen vậy, khuôn mặt trắng nõn non mềm kia thậm chí còn có thể thấy được cả lông tơ, da đẹp đến mức khiến người ta nhịn không được muốn chạm vào… Có lẽ là vì Vệ Hàn Tước nhìn quá nhiều cho nên làm mọi người ý thức được có gì là lạ rồi, ngay sau đó, một tiếng rống giận không kìm được vang lên… “Quân Quân, cháu đừng có làm loạn nữa!”. An Quân vẫn còn cười, đôi mắt híp thành hình trăng lưỡi liềm: “Cháu không làm loạn!”. Cô chưa bao giờ nghiêm túc hơn bây giờ! “Được rồi, được rồi, Tước gia khó khăn lắm mới tới một lần, nếu Quân Quân không muốn thì trước tiên không đề cập đến nữa…”. An Kiến Dân đảo mắt một vòng, cuối cùng nhìn lên người An Thiến: “Thiến Thiến à, nếu chú ba nhớ không lầm thì hôm nay là sinh nhật của cháu phải không!?”. Hiển nhiên là muốn nói sang chuyện khác. An Thiến thật sự không ngờ chủ đề của mọi người lại đột nhiên dồn về mình, mà Vệ Hàn Tước luôn luôn kiêu ngạo lạnh lùng cũng vòng mắt nhìn về phía mình, cô ta nhất thời kích động, gương mặt phiếm hồng, nhưng giọng nói trước sau như một vẫn nhỏ nhẹ ngoan ngoãn: “Vâng, là sinh nhật của cháu…”. “Ha ha ha, em ra chú thật sự nhớ không lầm, Thiến Thiến, sinh nhật vui vẻ!”. An Kiến Dân cười xán lạn, nhưng vẫn không thể giấu được khí lạnh chợt lóe lên trong đôi mắt ông ta. “Cảm ơn chú ba!”. An Thiến trước sau như một ngoan ngoãn động lòng người, nhưng mà, ánh mắt lại thỉnh thoảng bay về phía Vệ Hàn Tước. Nếu như chú nhỏ cũng nói một câu “sinh nhật vui vẻ” thì tốt rồi… Đám người thím hai thím ba thấy thế cũng vội vã vây quanh An Thiến, mồm năm miệng mười chúc An Thiến sinh nhật vui vẻ, ngoài miệng thì khen lấy khen để An Thiến, nhưng lời trong lời ngoài thì lại đang ám chỉ An Quân “không hiểu chuyện”. An Quân nở một nụ cười lạnh lùng, nhưng cũng thoáng qua rồi biến mất. Ánh mắt lạnh lẽo của Vệ Hàn Tước lạc về phía An Quân, đôi con ngươi hẹp dài lạnh lùng mang theo chút tìm tòi nghiên cứu, khuôn mặt đẹp trai như thiên thần kết hợp với bộ Tây trang thẳng thớm, có vẻ tôn quý xa hoa không nói nên lời.Ngôn Tình Như thể nhận thấy ánh mắt của Vệ Hàn Tước, An Quân nhìn sang, khóe miệng khẽ nhếch: “Chú nhỏ, có chuyện cháu hẳn là phải nói với chú một tiếng…”. Chẳng qua là, không đợi An Quân mở miệng, An Kiến Dân vẫn chú ý đến động tĩnh của An Quân, đột nhiên thay đổi tính tình thường ngày, vẻ mặt chính trực dạy dỗ An Quân: “Quân Quân! Cháu làm cái gì thế! Đứa nhỏ này, quá không hiểu chuyện rồi, cháu nói xem bình thường chú nhỏ cháu giúp chúng ta còn ít sao? Sao sau luôn muốn làm phiền chú nhỏ của cháu thế!”. An Kiến Dân cau mày, hiển nhiên không muốn cho An Quân cơ hội nói tiếp. Ông ta nghĩ, cô cháu gái này luôn dễ nói chuyện, nếu cứng rắn không được, vậy thì dùng mềm mỏng, cần phải khiến cô cháu gái này ngoan ngoãn gật đầu bằng lòng! Nhưng mà, chuyện này lại tuyệt đối không thể dính dáng đến Vệ Hàn Tước. Tuyệt đối không thể! Chẳng qua, An Quân đương nhiên biết tâm tư cả An Kiến Dân, bĩu môi, lạnh lùng nói: “Chú hai, chú ba, thật ra, cháu biết hộ khẩu của các chú đã giải quyết rồi, cái chú nhuộm tóc màu bạc kia đã nói, sau một thời gian ngắn sẽ giải quyết xong hộ khẩu cho các chú…”. Lặng yên như tờ. Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Vệ Hàn Tước, khuôn mặt hoảng loạn bất an. “An Quân, cháu nói bậy cái gì thế?!”. An Kiến Bang chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra từ trong mỗi lỗ chân lông, phía sau lưng đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt! Không đợi An Kiến Bang nói xong, Vệ Hàn Tước đã khoát tay áo, đôi con ngươi trong trẻo lạnh lùng nhàn nhạt nhìn lướt qua mọi người, giọng nói trầm thấp khàn khàn, có từ tính khiến người ta rối tinh rối mù. “Người đàn ông tóc màu bạc, hửm?”.
1: Đây là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao? “Người đàn ông tóc màu bạc, hửm?”. Vệ Hàn Tước hơi nâng âm cuối lên, ánh mắt thờ ơ như mây trôi quét về phía đám người An Kiến Bang. An Kiến Bang, An Kiến Dân chỉ cảm thấy tứ chi rét run, bọn họ không ngờ rằng cái chuyện Tần thiếu bí mật tìm bọn họ lại bị con nhóc An Quân chết tiệt kia biết, hơn nữa, còn nói ra ngay trước mặt Vệ Hàn Tước trong trường hợp này! “Con nhóc kia, cái gì mà người đàn ông tóc màu bạc? Chú không biết cháu đang nói cái gì cả!”. Lúc này An Kiến Bang căn bản không dám nhìn Vệ Hàn Tước, chỉ có thể trút hết tất cả tức giận lên người An Quân, ánh mắt kia hận không thể chôn sống An Quân. “Hình như cháu nghe các chú gọi người đó là Tần thiếu…”. An Quân trưng vẻ mặt vô tội trừng mắt nhìn, càng làm nổi bật đối mắt đen thui sáng lấp lánh. Tần thiếu?! Vệ Hàn Tước nhếch lên một nụ cười lạnh như băng, khuôn mặt tuấn mỹ thanh quý lạnh lùng càng hung ác hơn. Xem ra lần này Tần Mặc đã thay đổi lộ trịnh, dự định ra tay từ những người xung quanh anh. Chẳng qua là, nghĩ đến cũng đúng, những người đứng bên cạnh anh đều là tâm phúc của anh, bền chắc như thép, căn bản không thể nào ra tay, cho nên, Tần Mặc lập tức lựa chọn những người của An gia… Trong lúc nhất thời, cả đại sảnh như thể đóng băng, lạnh đến mức gần như có thể khiến người ta chết cóng. … An Thiến hơi cắn răng, tuy cô ta không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà có thể cảm nhận được cái bầu không khí áp suất thấp này, có chút bất mãn cau mày nhìn về phía An Quân. Ngày hôm nay rõ ràng là sinh nhật của mình, vốn dĩ tiêu điểm phải là mình chứ? Nhưng mà, An Quân lại cứ thích chống đối chú hai chú ba vào lúc này, xem ra thật đúng như lời thím ba nói-không phải chị em ruột thịt, rốt cuộc không giống nhau! Nghĩ đến đây, lúc nhìn về phía An Quân, ánh mắt An Thiến lạnh đi nửa phần.Ngôn Tình … An Quân đương nhiên nhận thấy được sự biến hóa trong ánh mắt của An Thiến, chẳng qua là, lúc này cô cũng không quan tâm. Đừng có gấp, đợi xử lý xong chú hai, chú ba, thì sẽ đến lượt cô thôi! An Quân hơi nhếch môi, đời trước, chú hai chú ba đã phối hợp với Tần Mặc để bán đứng Vệ Hàn Tước, khiến Vệ Hàn Tước vì thế mà chịu không ít buồn bực. Mà đây cũng là nguyên nhân vì sao đời trước lúc chú hai chú ba bán biệt thự, Vệ Hàn Tước lại mất tích! Hiển nhiên trong khoảng thời gian mất tích này, Vệ Hàn Tước đã đi xử lý phiền phức gây nên do sự bán đứng của An Kiến Bang, An Kiến Dân. Đương nhiên cũng bỏ lỡ màn kịch này của An gia! Đến lúc Vệ Hàn Tước giải quyết xong Tần Mặc rồi tái nhậm chức lần nữa, cô đã ra nước ngoài. Mà mười năm sau gặp lại Vệ Hàn Tước, hai người họ đã không còn là người trong cùng một thế giới nữa rồi… … Cái trán An Kiến Dân không ngừng rỉ mồ hôi, nhưng vẫn muốn làm một cú giãy chết sau cùng: “Tước gia, là như vầy…Tần thiếu kia…Tần Mặc tới tìm bọn anh, bảo bọn anh hợp tác với hắn, còn hứa hẹn giải quyết vấn đề hộ khẩu cho bọn anh, nhưng mà, bọn anh cũng không có bằng lòng hắn!”. “Ah?!”. Vệ Hàn Tước hơi lên giọng âm cuối, đôi chân thon dài mảnh khảnh hơi gập lại, đôi mắt nhuộm mấy phần hơi lạnh: “Phải không?”. “Đúng, đúng, đúng…”. An Kiến Dân làn như bắt được một cái phao cuối cùng, gật đầu liên tục không ngừng nói. An Quân vô thức nhíu mày lại, sau đó liếc mắt nhìn Vệ Hàn Tước một cái, thấy trên khuôn mặt tự phụ tuấn mỹ kia chứa đựng một tia hung ác lạnh lùng, lúc này mới yên lòng lại. Chú nhỏ của cô cũng không phải người dễ gạt! Muốn lừa dối cho qua? Không có cửa đâu!
2: Đây là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao? Ánh mắt Vệ Hàn Tước thâm trầm như nước. Đã nhiều ngày rồi, anh nhận thấy cách thức công kích mình của Tần Mặc sắc bén hơn so với trước kia, hơn nữa, cũng thật sự rước thêm cho mình một chút phiền toái. Trước đó anh nghi ngờ người bên cạnh mình tiết lộ hành tung của mình, nên mới khiến Tần Mặc nhắm vào một loạt hoạt động của mình. Nhưng mà, anh lại không ngờ rằng cái người này thế mà lại là An Kiến Bang, An Kiến Dân. Xem ra câu “một thăng gạo dưỡng ân nhân, một đấu gạo dưỡng cừu nhân”* quả không sai! (*) Nghĩa là nếu bạn ra tay giúp người, người đó sẽ xem bạn là ân nhân, nhưng nếu cứ giúp mãi thì họ sẽ xem chuyện bạn giúp họ là đương nhiên, không giúp nữa thì chính là kẻ thù của họ. Có vài người cuối cùng không quen nuôi “sói mắt trắng”! Nghĩ đến đây, khuôn mặt tuấn mỹ như thiên thần của Vệ Hàn Tước nhanh chóng hiện lên vẻ hung ác, nhưng cũng thoáng qua rồi biến mất. Còn về những lời con nhóc An Quân kia vừa nói… Vệ Hàn Tước mấp máy môi mỏng, nhưng mà, anh còn cần một lời giải thích… … Nghĩ đến đây, ánh mắt Vệ Hàn Tước nhìn lên người luôn rầu rĩ không vui bên cạnh-An Thiến, con ngươi đen thui lạnh lùng bình tĩnh, khiến người ta không nhìn ra chút tâm tình nào. “Cháu là An Thiến?!”.Ngôn Tình Vệ Hàn Tước vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người hầu như đều đồng loạt nhìn về phía An Thiến, bao gồm cả An Quân. An Quân hơi nhíu mày lại, lại dường như có chút nghĩ không ra vì sao Vệ Hàn Tước lại chọn nói chuyện với An Thiến vào lúc này. Mà An Thiến bây giờ còn đang phiền muộn vì bầu không khí hỏng bét trong ngày sinh nhật của mình, nhưng nghĩ đến tối, anh Thượng Minh sẽ đến tặng quà sinh nhật cho mình, trong lòng rốt cuộc cũng thoải mái hơn một chút. Mà một giây tiếp theo lại nghe thấy cái tên chú nhỏ tự phụ như thiên thần kia thế mà lại nói chuyện với mình! An Thiến kích động đỏ ửng hai ma, nhưng vẫn ép mình trưng ra khuôn mặt ngoan ngoãn nhất làm người ta hài lòng nhìn về phía Vệ Hàn Tước: “Chú nhỏ, cháu là An Thiến!”. “Chuyện vừa rồi, cháu thấy thế nào?”. Vệ Hàn Tước ngửa người ra sau dựa vào ghế salon, mặc dù chỉ là một động tác tùy tiện, nhưng người làm là Vệ Hàn Tước thì nó vô cùng thanh quý hào hiệp. An Thiến đè nén nội tâm kích động, vô thức nhìn sang đám người chú hai chú ba đang có vẻ mặt khẩn trương mong đợi nhìn mình, sau đó nhìn về phía An Quân. Chẳng qua là, lúc này An Quân cúi đầu như đang suy tính chuyện gì đó, mái tóc dèn đen nhánh xõa trên vai, càng làm nổi bật làn da trắng nõn mềm mãi như thể dầu trơn thượng hạng của An Quân, khiến người ta nhịn không được muốn đưa tay chạm vào! ÁNh mắt An Thiến chợt lóe lên vẻ đố kị, làn da của cô ta luôn rất xấu, nếu không cẩn thận là rất dễ nổi mụn, so sánh với da thịt như ngọc của An Quân, mặt của An Thiến phải nói là gồ ghề. Trước kia An Thiến vẫn không nghĩ ra, rõ ràng là sinh đôi, nhưng chất da lại khác biệt như thế, quan trọng hơn là, dáng vẻ hai người họ không hề giống nhau! Nhưng từ sau khi thím ba nói cho cô ta một bí mật, cô ta cái gì cũng biết rồi… Nghĩ đến đây, ánh mắt An thiến lóe lên, như thể đã đưa ra một quyết định gì đó. … “Chú nhỏ, cháu tin tưởng chú hai chú ba, bọn họ tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện phản bội chú nhỏ! Còn những gì chị cả nói…trong này có phải có hiểu lầm gì đó không?”. An Thiến vô thức mở to đôi mắt, ra vẻ ngây thơ vô tội có vẻ thuyết phục hơn. An Kiến Bang và An Kiến Dân nghe vậy, nhất thời gật đầu liên tục không ngừng: “Đúng vậy, Tước gia, chúng ta là anh…bọn anh nhất định sẽ không bán đứng em…”. An Kiến Bang rốt cuộc cũng không dám xưng “anh em” với Vệ Hàn Tước, chỉ vỗ vỗ ngực, vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt. An Quân thầm cười nhạt, đây là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao?
Làm sao cháu biết Tần Mặc? Thật ra, An Quân cũng không biết mối liên hệ giữa Tần Mặc và hai người An Kiến Bang, An Kiến Dân, mọi thứ đều là sau khi cô trở thành sát thủ mới biết được chân tướng năm đó. Nhưng mà, cô lại biết về cách làm người của Vệ Hàn Tước, với thế lực của anh ở Cẩm Đô, nếu anh muốn điều tra, sẽ không có chuyện gì là anh không điều tra ra được… An Quân vừa muốn mở miệng nói chuyện thì thấy Vệ Hàn Tước bỗng nhiên đứng khỏi ghế salon, thân cao ước chừng 1m9 nhất thời khiến người ta cảm thấy như một ngọn núi lớn đèn nén, An Quân lời ra đến miệng lại nuốt vào. “Lão nhị, lão tam, ngày hôm nay các anh ra khỏi An gia đi!”. “Tước gia!”. An Kiến Bang và An Kiến Dân gần như kêu lên thất thanh. Con ngươi lạnh lẽo của Vệ Hàn Tước chậm rãi quét về phía hai người, khuôn mặt tuấn mỹ như thiên thần hơi nghiêng, mắt phượng hơi nhướng, con ngươi rõ ràng là hơi cong, cười yếu ớt, nhưng lại mang theo sự lạnh lùng tàn nhẫn. “Đừng để tôi tự tay điều tra chuyện này…”. Sắc mặt của An Kiến Bang và An Kiến Dân trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy. Xong rồi! Bọn họ biết Vệ Hàn Tước thế này là không tin lời bọn họ. Nhưng mà, lúc này bọn họ làm thế nào cũng không dám nói xạo nửa lời, với thế lực của Vệ Hàn Tước ở Cẩm Đô, chuyện anh muốn biết, sẽ không có gì là không điều tra ra được… Nếu thật sự để Vệ Hàn Tước đi điều tra, e rằng đến lúc đó không chỉ bảo bọn họ cút ra khỏi An gia đơn giản như vậy đâu! Nếu không nể tình bọn họ là anh em… Nghĩ đến đây, An Kiến Bang và An Kiến Dân mềm nhũn hai chân, dáng vẻ chật vật thất hồn lạc phách. … Vệ Hàn Tước giơ tay lên vuốt ve Tây trang, con ngươi thanh qúy lạnh lùng nhàn nhạt nhìn lướt qua An Thiến lúc này đang bất an lo lắng. Cuối cùng dừng mắt trên người An Quân. “Có thời gian thì đừng quên quản giáo cô em gái của cháu một chút, đừng để con bé trông ngu xuẩn như thế!”. Cảm Thiến lập tức mặt xám như tro tàn… An Quân khẽ nhếch môi, nhưng mà lại rất nhanh rũ mắt xuống, đè nén tất cả tâm tình trong đôi mắt trong trẻo kia. “Vâng, chú nhỏ!”. “Cháu, đi ra đây!”. Vệ Hàn Tước hơi hếch cằm về phía An Quân. Không đợi An Quân phản ứng kịp, Vệ Hàn Tước đã bước chân dài đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua đám người An Kiến Bang và An Kiến Dân, Vệ Hàn Tước dừng chân lại, giọng nói như băng như sương phủ lên đầu bọn họ: “Cho các người nửa ngày!”. “Tước gia, nửa ngày quá ngăn, bọn tôi cũng không kịp…”. Thím hai hơi dừng âm thanh cầu xin oán trách lại, chỉ cảm thấy bị ánh mắt lạnh băng của Vệ Hàn Tước lướt qua như vậy, cảm giác mát lạnh lan tỏa từ bên trong khiến tim bà ta cũng run theo! Ngay sau đó, mắt của Vệ Hàn Tước lại nhìn lên người An Quân vẫn còn đang ngây ngốc bên kia, cả người anh Tây trang thẳng tắp, áo khoác đen khoác trên vai, nhìn từ trên cao xuống, tôn quý mở miệng: “Đuổi theo!”.Ngôn Tình An Quân hít sâu một hơi, lúc này mới cất bước đuổi theo. … “Tước gia!”. Cung Tuấn đã nhìn thấy Vệ Hàn Tước bước nhanh tới từ rất xa, vội vã nhảy xuống xe, thuận thế mở cửa xe ra. Chẳng qua là, lúc ánh mắt liếc thấy An Quân ở phía sau Vệ Hàn Tước, Cung Tuấn sửng sốt, vẻ mặt mở mịt không hiểu đây là tình huống gì?! Tước gia sao lại dẫn theo phụ nữ qua đây? Lúc này An Quân đương nhiên không nhận biết được sự nghi ngờ trong mắt Cung Tuấn, cô đang cúi đầu suy nghĩ nguyên nhân Vệ Hàn Tước gọi mình ra vào lúc này… Có phải anh đã nghi ngờ gì rồi không? Vệ Hàn Tước không lên xe, mà là dựa lên thân xe, ánh mắt sắc bén như dao quét về phía An Quân: “Nói đi, làm sao cháu biết Tần Mặc?”.
Có việc gì thì gọi điện cho tôi Sống lưng của An Quân bỗng trở nên cứng đờ, vẻ mặt hết sức hoang mang, “Chú nhỏ, cháu chỉ tình cờ thấy thôi, có việc gì vậy ạ?” “Nói thật!” Chỉ ba chữ ngắn gọn nhưng cũng đủ khiến trái tim An Quân thắt lại, cô biết người trước mặt không dễ lừa. Thấy An Quân mãi không lên tiếng, Vệ Hàn Tước mím môi, giọng nói lạnh lẽo như đòi mạng người khác, "Đừng để tôi tự mình kiểm tra ... nói thật!" Vừa dứt lời, Vệ Hàn Tước cúi đầu hút thuốc, An Quân vội vàng bước tới châm lửa, sau đó cúi đầu lui sang một bên. An Quân cười nói, "Cháu nói thật mà, nếu cháu không nhìn thấy thì sao dám nói như vậy được?" “Thời gian, địa điểm!” Vệ Hàn Tước vẫn kiệm lời như cũ. An Quân sửng sốt một chút, nhưng lại nhanh chóng nhận ra, Vệ Hàn Tước hỏi cô nhìn thấy Tần Mộ cùng chú hai và chú ba của anh khi nào và ở đâu. Bàn tay của An Quân khựng lại ... "Đã lâu lắm rồi, cháu cũng không nhớ rõ nữa!" Vệ Hàn Tước nhả khói thuốc, làn khói làm mờ đi vẻ mặt lạnh lùng của anh, nhưng không mất đi vẻ uy nghiêm. "Có cần tôi giúp cháu nhớ không?" An Quân mỉm cười, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết, "Không cần đâu ạ!" Vệ Hàn Tước cầm điếu thuốc, anh thản nhiên nhướng mày nhìn An Quân, toàn thân toát ra một loại khí chất kiêu ngạo và cấm dục. An Quân hít sâu một hơi, dường như đang cố gắng nhớ lại, đôi mắt đen láy khảm trên khuôn mặt trắng quá mức, sáng ngời không thể tả nổi. "Câu lạc bộ Vân Tưởng, thời gian thì cháu không nhớ rõ lắm, chắc là một tuần trước..." Vệ Hàn Tước dừng lại, đôi mắt sắc bén thâm thúy khiến người ta không đoán ra được cảm xúc. An Quân cụp mắt xuống, với tư cách là nữ hoàng của giới sát thủ, cô đương nhiên muốn nắm được càng nhiều thông tin tình báo, vì vậy, cô biết rất rõ câu lạc bộ Vân Tưởng nằm dưới trướng của Tần Mặc... Hơn nữa, câu lạc bộ Vân Tưởng khá gần nhà bọn họ, dựa theo tính cách cẩn thận của Tần Mặc, những chuyện cần phải tránh tai mắt mọi người như này, đương nhiên phải hành động trên địa bàn của mình mới cảm thấy an tâm. “Trên người cháu có giấy bút không?” Vệ Hàn Tước liếc nhìn An Quân. “Hả?” An Quân không ngờ suy nghĩ của Vệ Hàn Tước lại nhảy vọt như thế này, một giây trước anh như đang thẩm vấn một phạm nhân, giây tiếp theo anh lại hỏi cô có mang theo giấy bút không?! Tiết tẩu kiểu gì vậy? !Ngôn Tình An Quân ngoan ngoãn lắc đầu, mặc dù trong lòng rất khó hiểu. Trên tay Vệ Hàn Tước lúc này không còn thuốc lá nữa, nhưng trên người vẫn còn có mùi thuốc nhàn nhạt, hòa với mùi hương độc nhất vô nhị của Vệ Hàn Tước, khiến người khác có cảm giác cấm dục mãnh liệt. “188 ********, học thuộc lòng!” Vệ Hàn Tước cau mày. "Há ..." An Quân ngây người nhìn Vệ Hàn Tước, cô quả thật không theo kịp suy nghĩ của Vệ Hàn Tước. Vệ Hàn Tước cau mày, anh nhìn xuống khuôn mặt xinh đẹp của An Quân, ở khoảng cách gần như vậy, thậm chí có thể nhìn thấy những sợi lông tơ và làn da nhẵn bóng của cô. "Có việc gì thì gọi cho tôi!" An Quân ngạc nhiên trợn tròn mắt lộ, đôi mắt ngấn nước kia đầy vẻ kinh ngạc, như thể không tin vào tai mình. Vừa rồi ...có phải là số điện thoại của chú nhỏ không?! Ôi chúa ơi! Không chỉ có An Quân ngạc nhiên, Cung Tuấn ở bên cạnh càng khó tin hơn! Đây ... đây là Tước gia lạnh như tảng băng đó sao? ! Câu nói “Có việc gì thì gọi cho tôi” của Tước gia vẫn đang quanh quẩn bên tai anh ta! Điểm mấu chốt chính là - đây là lần đầu tiên Tước gia cho một cô gái số điện thoại của mình! Tuy rằng An Quân là cháu gái của anh, nhưng dù sao cô cũng là con gái ...
Người không có mặt mũi đứng ở chỗ này là một người khác An Quân nhìn theo chiếc xe Hummer màu đen đang đi xa, lúc này mới dám thở phào một hơi. Không thể không nói, đối mặt với một đại thần như Vệ Hàn Tước quả thực rất căng thẳng, nếu không cẩn thận có thể bị đại thần bắn ra bã ... Nhưng An Quân lại không sợ chút nào, cô có thể ung dung vứt bỏ thân phận này, trở về làm nữ hoàng sát thủ của mình... ... Lúc An Quân về biệt thự, An gia đã loạn hết cả lên. Tuy biệt thự này do An Quân đứng tên, nhưng nhà chú hai và chú ba đã coi đây là nhà của mình. Ngoại trừ phòng của An Quân và An Thiến, khắp nơi đều là đồ đạc của bọn họ. Nếu có dọn đồ đi cũng chỉ có bọn họ bận rộn! Lúc này An Thiến đang bận rộn dọn đồ, lúc thấy An Quân đứng ở phòng khách, sắc mặt cô ta đột nhiên trầm xuống. An Khả Nhân đang khiêng một hòm lớn chứa toàn bộ quần áo của cô ta cùng với An Thiến, An Thiến bất thình lình dừng lại, An Khả Nhân tiếp tục đi về phía trước, chiếc hòm bất ngờ đập vào eo An Thiến, An Thiến bị đau hô lên một tiếng, theo bản năng thả tay ra. “Đùng” một tiếng, chiếc hòm rơi mạnh xuống đất, quần áo bên trong văng tung tóe ra ngoài, An Khả Nhân nằm đè lên chiếc hòm, tức giận trừng An Thiến, "Chị Thiến Thiến, chị làm gì vậy?” An Thiến chịu tiến lên đỡ An Khả Nhân, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía An Quân, lạnh lùng nói, "Chị thấy chị cả về..." Nghe thấy An Quân về, An Khả Nhân không quan tâm đến đống quần áo vương vãi trên đất, cô ta nhanh đứng dậy, giận dữ nói, "An Quân, chị vẫn còn mặt mũi quay về sao?” An Quân nhét hai tay vào túi quần, đôi mắt lướt qua An Khả Nhân đang vịn lan can, cô nhếch môi cười, “Đây là nhà tôi, bất động sản đứng tên tôi, người không có mặt mũi đứng ở chỗ này là một người khác!” Nghe vậy, An Thiến vô thức chặt hai tay, cảm thấy lời nói vừa rồi giống như đang nói cô ta... “Tôi ... tôi xé miệng của chị!” An Khả Nhân tức giận xắn tay áo, hung hăng đi về phía An Quân.Ngôn Tình Tuy tên của An Khả Nhân có nghĩ là động lòng người, nhưng con người cô ta khác xa cái tên, bởi vì nặng tận 75kg nên thoạt nhìn rất to con, lúc đứng trước mặt An Quân quả thật rất giống cường hào. “Đồ vong ân phụ nghĩa, uổng công cha mẹ tôi đối với tốt với chị… tôi nhất định phải cào nát mặt chị ra!” An Khả Nhân ghen tị với nhan sắc của An Quân, vẻ đẹp của cô khác hẳn với người nhà họ An, nhất là làn da trắng nõn như sứ khiến cô ta hận không thể cào rách gương mặt ấy! Thật ra An Khả Nhân không phải là người duy nhất có suy nghĩ như vậy, An Thiến nhìn gương mặt động lòng người của An Quân, trong lòng cũng lóe lên sự mong đợi, cô ta cũng muốn nhìn thấy cảnh An Quân bị cào rách mặt.. Nếu khuôn mặt này không còn, anh Thượng Minh sẽ không bao giờ nhìn An Quân nữa! Tuy An Khả Nhân nhỏ hơn An Quân hai tuổi, nhưng lại rất to con, sức lực cũng lớn, vì vậy nên không có ai tiến lên ngăn cản! An Quân lạnh lùng nhìn An Khả Nhân đang hùng hổ xông vào, hai tay vẫn nhét trong túi quần, cô nhấc chân đá vào thắt lưng An Khả Nhân, An Khả Nhân hét lên một tiếng rồi ngã ngào xuống đất. Lúc này, không khí như dừng lại, mọi người ngây người nhìn hình ảnh đang xảy ra trước mắt....
Mấy chiêu đó cô thạo hết rồi “Chị… chị dám đánh tôi?!” An Khả Nhân không thể tin nhìn chằm chằm An Quân, đôi mắt đỏ bừng, tràn đầy lửa giận. An Quân hơi cúi người xuống, gần đến mức An Khả Nhân có thể nhìn rõ hai mắt của cô! Đôi mắt An Quân trong veo, sáng ngời, nhưng lại rất lạnh lùng, khiến người ta sợ hãi. "Ngoan ngoãn dọn ra khỏi đây, đừng gây chuyện với tôi!" An Khả Nhân bị luồng khí lạnh trên người An Quân dọa sợ, trong nháy mắt, thậm chí cô ta còn cảm thấy An Quân muốn ... giết cô ta! Vừa dứt lời, An Quân đứng thẳng người, sau đó đi về phòng của mình, bóng lưng gầy gò vẫn mang đến cho người ta một cảm giác uy lực và đáng sợ. ... Vào lúc này, có hai bóng người đang đứng bên ngoài cửa sổ lớn, một chiếc Hummer màu đen đang đậu cách đó không xa. Cung Tuấn ngạc nhiên nhìn An Quân đi lên lầu, anh ta không ngờ người hiền lành như An Quân lại có một mặt như vậy... Nghĩ đến điều này, Cung Tuấn bất giác nhìn Vệ Hàn Tước. Khuôn mặt điển trai như tạc, thờ ơ không một chút cảm xúc. "Tước gia ..." Cung Tuấn theo bản năng khẽ gọi một câu, vốn dĩ bọn họ đã đi rồi, thế nhưng Tước gia lại yêu cầu quay lại chỉ vì sợ cô An chịu thiệt. Tuy nhiên, có vẻ như điều đó không còn cần thiết. "Kiểm tra xem cô nhóc kia đã tiếp xúc với những ai trong thời gian này?" “Vâng thưa Tước gia!” Cung Tuấn gật đầu. Vệ Hàn Tước nhìn theo hướng An Quân rời đi, sau đó xoay người rời khỏi.Ngôn Tình ... Lúc này, thím hai đang chửi bới An Quân bằng những câu khó nghe nhất, nếu An Kiến Bang không ngăn lại, chỉ sợ thím hai đã lao lên phòng của An Quân. "Được rồi, náo loạn đủ chưa ?! Mau thu dọn đồ đạc đi!" An Kiến Bang nghiến răng nghiến lợi nói, phòng khách vốn lộn xộn bỗng nhiên im lặng. "Kiến Bang, chẳng lẽ chúng ta cứ để yên như vậy sao ?! Chẳng lẽ lại bỏ qua cho con nhóc chết tiệt kia sao !?" Thím hai không cam lòng lau mặt một cái, căm hận nói. Đôi mắt của An Kiến Bang xẹt qua một tia tàn nhẫn, "Đừng lo lắng, tôi sẽ không tha cho con nhóc chết tiệt đó!” Theo quan điểm của An Kiến Bang, một mình An Quân không đáng sợ, điểu khiến ông ta kiêng kị nhất chính là Tước gia! Tuy nhiên, Tước gia chỉ có thể bảo vệ con nhóc kia một chốc một lát, không thể bảo vệ được cả đời! Con trai cả An Khả Bân và con nhóc kia học cùng trước, muốn đối phó với con bé đó cũng không khó! ... Lúc này An Quân đang thu dọn cặp sách đi học, cô hoàn toàn làm lơ những lời chửi mắng trong trường. Cô lại rất mong chờ bọn thím hai sẽ tìm cô tính sổ, bởi vì mấy chiêu đó cô thạo hết rồi! Cô có trăm ngàn cách khiến đối phương không gượng dậy được! Tuy nhiên, dưới lầu chỉ ồn ào một lúc rồi dừng lại, chỉ còn tiếng dọn nhà. An Quân cũng không lo chú hay và chú ba sẽ mang một số thứ không nên mang đi, nếu bọn họ nông cạn như vậy, chú nhỏ của cô ra tay chỉnh đốn bọn họ càng dễ dàng! An Quân đang tập trung thu dọn sách vở, hiện giờ cô đã trở về mười năm trước, cô đương nhiên muốn làm chuyện nên làm! Đối với nữ hoàng sát thủ mười năm sau mà nói, điều khiến cô ấy hối hận chính là năm đó cô đã đỗ vào trường đại học Cẩm Đô nhưng lại bỏ học đi làm để cho An Thiến đi học. An Quân liếc nhìn tờ lịch trên bàn, trên đó có viết một dòng chữ màu đỏ - còn ba mươi tám ngày nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học!
Cô muốn đánh người Ba mươi tám ngày! An Quân lật giở từng quyển sách giáo khoa trên bàn, bởi vì có ký ức của hai kiếp nên An Quân cũng không gặp khó khăn. Hơn nữa, với ký ức của kiếp trước, khả năng phân tích của An Quân đã tăng gấp đôi. Vì vậy, An Quân không có gì phải lo lắng trong kỳ thi tuyển sinh đại học. An Quân đang mải mê đọc sách cho đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa mới hoàn hồn lại, cô vô thức liếc nhìn đồng hồ trên tường - đã một rưỡi! "Mời vào!" An Quân biết người gõ của là An Thiến chứ không còn ai khác. Lúc này trong phòng khác đã không còn tiếng động, rõ ràng là bọn hai chú đã dọn đi rồi! "Chị ... chú hai đã dọn đi rồi ..." An Thiến nhu thuận đứng ngoài cửa, bộ dạng cẩn thận từng li từng tí. An Quân ừ một tiếng, cô không nói gì nữa mà tập trung đọc sách, An Thiến chợt cảm thấy mất hứng. Chỉ là, khi nghĩ đến cuộc gọi vừa rồi, trong mắt An Thiến hiện lên một tia tính toán, cô ta giả bộ tủi thân hít mũi, sau đó tiến lên nắm lấy tay áo của An Quân, "Chị ơi, chị vẫn còn giận em sao? Em..em không biết chú hai lại làm ra chuyện có lỗi với chú nhỏ, chị đừng giận em nữa được không?” An Quân ngẩng đầu nhìn An Thiến, đột nhiên nhớ tới một từ trở nên phổ biến vào mấy năm sau - Trà xanh! Cô càng ngày càng cảm thấy từ này rất hợp với An Thiến! Thấy An Quân chỉ nhìn mình không nói, An Thiến có chút bực bội, cô ta cảm thấy bộ dáng của An Quân lúc này rất đáng ghét, chẳng trách chú hai và đám người kia ghét cô như vậy! Suy cho cùng, cô chị này cũng không người nhà họ An, chẳng trách làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy! Đúng là vong ân phụ nghĩa!Ngôn Tình An Thiến càng nghĩ càng tức giận, cuối cùng cũng không nhịn được bèn nói: "Đúng rồi, chị cả, vừa nãy anh Thương Minh mới gọi điện cho em, anh ấy bảo lát nữa sẽ đến gặp chúng ta, chắc bây giờ cũng sắp đến rồi, chúng ta xuống dưới chờ đi.” Nói xong, cô ta lại tỏ vẻ thân thiết, "Lần này em sẽ nói giúp chị trước mặt anh Thượng Minh, anh Thượng Minh nhất định sẽ tha thứ cho chị, chị đừng giận anh ấy nữa, trong lòng anh Thượng Minh vẫn còn có chị đấy!” Thấy An Thiến mở miệng ra là anh Thượng Minh, cô cảm thấy rất buồn cười, cô em gái này của cô đúng là thích diễn trò, không làm diễn viên quả thật rất đáng tiếc! Từ Thượng Minh là cậu chủ của dược nghiệp Từ thị, là phú nhị đại chân chính, Từ Thượng Minh không những là con nhà giàu mà còn cao ráo, đẹp trai, là một nhân vật làm mưa làm gió trong trường bọn họ, có rất nhiều cô gái theo đuổi anh ta, khó trách An Thiến lại hao tổn hết tâm trí cướp anh ta khỏi tay cô. Tuy nhiên, ở kiếp trước, sau khi An Thiến trở thành cô chủ nhà họ Phó, cô ta đã đá thẳng cTừ Thượng Minh mà không hề nể mặt. Lúc An Quân đang hồi tưởng lại thì nghe thấy tiếng động cơ ô tô, cô vô thức quay đầu lại thì thấy Từ Thượng Minh ăn mặc chỉnh tề bước ra khỏi xe. “Chị, anh Thượng Minh đến rồi, chúng ta xuống thôi!” An Thiến vui mừng nói, cô ta theo thói quan kéo tay của An Quân. Thế nhưng, An Quân lại bình tĩnh tránh khỏi tay An Thiến, vẻ mặt vẫn hết sức lạnh nhạt, "Em đi xuống trước, chị sửa sang lại một chút..." An Thiến ngẩn người, mất tự nhiên vén tóc ra sau tai, "Vâng ... chị cả, chị và anh Thượng Minh đã lâu không gặp nhau, đúng là nên ăn mặc đẹp một chút ... em xuống trước đây. " Nói xong, An Thiến vội vàng xoay người đi xuống lầu. An Quân nhìn theo bóng lưng của An Thiến, cô cười lạnh, trang điểm sao? Cô rất muốn đánh người!
Chị không nhặt rác Sau khi An Quân thu dọn hết sách vở, cô mới chậm rãi đi ra khỏi phòng. Lúc này, An Thiến đang nói chuyện với Từ Thượng Minh, An Thiến có vẻ xấu hổ và rụt rè, trong khi Từ Thượng Minh trông có vẻ kích động. An Quân cười lạnh, cô cảm thấy nếu cô không ở đó, hai người bọn họ không chừng sẽ làm chuyện gì đó trong phòng khách! "Chị ..." An Thiến nghe thấy tiếng động đầu tiên, cô ta sợ hãi lùi về sau, như thể bản thân bị bắt nạt. Qủa nhiên, Từ Thượng Minh có chút không vui nhìn cô, nhưng ngay sau đó, một chút ngạc nhiên lóe lên trong mắt anh ta. Tuy tính cách An Quân không tốt lắm nhưng lại rất xinh đẹp, nhất là làn da trắng nõn mềm mại khiến người khác muốn chạm vào. “Quân Quân, vừa nãy Thiến Thiến nói với anh, em ấy khuyên hai ta đừng chiến tranh lạnh nữa, chỉ cần em hiểu chuyện một chút, anh sẽ không chia tay nữa!” Từ Thượng Minh nói thẳng, theo bản năng nắm lấy tay An Quân. An Quân hừ lạnh, vô thức tránh khỏi tay của Từ Thượng Minh, vẻ mặt lạnh nhạt của cô khiến nét mặt Từ Thượng Minh trầm xuống. Người phụ nữ này đang khinh thường anh ta sao! "Quân Quân, em quậy đủ chưa ?! Sức chịu đựng của anh cũng có giới hạn!" Từ Thượng Minh cau mày nói. An Quân cúi đầu cười, trong đôi mắt đen láy ấy có một chút vui vẻ, khiến cả người An Quân bỗng trở nên rạng rỡ, khiến người khác không thể rời mắt. "Từ Thượng Minh, nếu như anh không phải là kẻ ngu mà nói, có lẽ sẽ không quên hai chúng ta đã chia tay rồi, anh đừng khiến tôi ghê tởm nữa!" “Em!” Sắc mặt của Từ Thượng Minh thay đổi rõ ràng, anh ta hung hăng nhìn chằm chằm An Quân. An Thiến vẫn còn lo lắng Từ Thượng Minh vẫn còn tình cảm với An Quân, dù sao người chị này xinh đẹp hơn cô ta rất nhiều. Cô ta sợ, nếu Từ Thượng Minh nói ra những điều này, An Quân sẽ quay lại với anh ta, sau đó, cô ta lại phải tốn thời gian tranh giành Từ Thượng Minh. Tuy nhiên, cô ta không ngờ An Quân lại từ chối, hơn nữa còn nói Từ Thượng Minh ... ghê tởm? ! Tuy An Thiến không biết có phải đang lạt mềm buộc chặt hay không, nhưng cô ta biết mình không thể không làm gì, vì vậy, cô ta mở to mắt, ngạc nhiên nói: "Chị, chị đang nói cái gì vậy? Mau xin lỗi anh Thượng Minh đi! " An Quân lạnh lùng liếc nhìn An Thiến, An Thiến bỗng cảm thấy lạnh buốt, giống như rơi vào động băng ... Thật đáng sợ! "Xin lỗi? Nếu em muốn nhặt rác thì cứ việc nhặt, chị không nhặt rác!” An Quân đùa cợt nói. “An Quân, mẹ kiếp, cô đừng có hối hận ?!” Từ Thượng Minh tức giận nói. "Chị ..." An Thiến mừng thầm trong lòng nhưng vẫn giả vờ đau lòng. "Thiến Thiến, em đang phí lời với người phụ nữ điên này làm gì nữa! Hôm nay không phải là sinh nhật của em sao? Đừng để tâm trạng suy sụp vì cô ta, anh đã đặt phòng ở quán bar Ngân Qũy rồi, chúng ta đi!" Từ Thượng Minh kéo tay An Thiến đi ra ngoài. An Thiến do dự nhìn An Quân rồi lại nhìn Từ Thương Minh, bộ dạng giống như bất đắc dĩ khi bị Từ Thượng Minh kéo đi. An Quân thu hồi ánh mắt. Chỉ cần liếc mắt nhìn hai người kia nhiều hơn một chút, An Quân sợ bản thân không kìm được mà giết chết bọn họ!
Lục Thất lúc trẻ thật kinh khủng...
An Quân biết biết quán bar Ngân Quỹ là một câu lạc bộ cao cấp, ngoài ra còn bao gồm cả KTV, quầy bar, chỗ ở, vì vậy, nếu tối nay An Thiến không về nhà, An Quân cũng sẽ không bao giờ ngạc nhiên.
Nghĩ vậy, An Quân lại lên lầu, cô mặc đồng phục học sinh, thu dọn đồ đạc, sau đó xách cặp ra ngoài.
Lúc này đang là kỳ nghỉ 1/5, bởi vì kỳ thi đại học đang đến gần, nhà trường chỉ cho nghỉ ba ngày, hôm nay là ngày thứ hai, nói cách khác, An Quân vẫn còn một ngày rưỡi nữa.
Mặc dù được nghỉ hơn một ngày nữa nhưng An Quân không muốn ở nhà, hiện tại cô còn có nhiều việc quan trọng hơn phải làm!
...
Trường trung học phổ thông số 1 Cẩm Đô là trường cấp ba tốt nhất, cũng là một trong những trường có tỷ lệ đỗ đại học học cao nhất.
Bất cứ ai vào được trường trung học phổ thông số 1 Cẩm Đô đều là học sinh xuất sắc, tất nhiên, bao gồm cả những người có nhiều tiền và nhiều mối quan hệ.
Mặc dù bây giờ đang là ngày nghỉ, nhưng cổng phía đông của vẫn mở, thỉnh thoảng có một vài học sinh ra vào trường, hiển nhiên là không về nhà ôn tập mà học trong trường.
An Quân không vào trường học mà đi thẳng đến chợ nông sản.
Nói là chợ nông sản nhưng thực ra là nơi ăn uống, vui chơi, An Quân và An Thiến thường đến đây để mua sắm và ăn uống, mặc dù điều kiện vệ sinh ở đây rất kém nhưng hương vị của đồ ăn nhanh thì rất tuyệt vời.
Vì là ngày nghỉ lễ 1/5 nên không có nhiều người ở chợ nông sản, An Quân kéo vali đi qua chợ nông sản, bánh xe của vali ma xát vào đất phát ra tiếng động lớn, hấp dẫn ánh mắt của một số ông chủ đang nhàn rỗi không có việc gì làm.
Vào lúc này, những tiếng hò hét, tiếng cười và tiếng chửi bới ngày càng gần, rõ ràng là một sảnh bi-a trong chợ.
Sản bi-a thực chất là một nhà kho trống với hàng chục bàn bi-a, những chiếc bàn này rất bẩn vì phơi ngoài trời quanh năm, nhưng điều này không thể ngăn cản sự nổi tiếng của nó.
“Ông chủ, chơi một ván!” Một giọng nói trong trẻo vang lên, lập tức thu hút ánh mắt của mọi người.
...
"Wow, nhìn kìa, người đẹp!"